Chương 523

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 523

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Châm Ngòi
Bà lão rít gào một tiếng trong cổ họng, như bị điên lao về phía Kiều Sở Sở, nắm ngón tay muốn túm lấy tóc cô!
“Mày dám nói tao khắc! Cũng bởi vì mẹ mày vào nhà bọn tao, nhà bọn tao mới chia năm xẻ bảy! Là mẹ mày khắc chết con trai tao!”
Thẩm Chước Ngôn chặn bà ta lại!
Kiều Sở Sở không thèm để ý bà lão, xoay người rời đi.
Bà lão tức giận run người, tựa trong lòng bảo mẫu gầm thét: “Tôi phải giết cô ta, tôi phải giết cô ta!!”
Bảo mẫu không biết nên nói gì, chỉ có thể vuốt ngực cho bà ta, động viên nói: “Con nhóc này quá xấu xa, làm sao có thể nói chuyện như thế với người, xin người bớt giận, cùng đừng khiến mình tức giận, cũng đừng nói gì mà giết hay không, người đã lớn tuổi như vậy, còn nói những điều này làm gì?”
Một giọng nữ khác chen vào đúng lúc: “Mặc dù lớn tuổi, nhưng có thể dùng tác động bên ngoài đó.”
Bà lão hơi thay đổi sắc mặt, nhìn về phía âm thanh.
Hạ Tuyết Thuần mặc bộ trang phục vải tweed màu trắng, đứng bên cạnh Long Vân Tiêu, cười thân thiết với bà lão: “Bà có thể kể cho cháu nghe một vài chi tiết chuyện con trai của bà mất tích không? Nói không chừng cháu biết thì sao?”
Bà lão dần dần tỉnh táo, nghi hoặc nhìn về phía Long Vân Tiêu: “Tổng giám đốc Long?”
Bà ta hoang mang nhìn về phía Hạ Tuyết Thuần: “Vị này là?”
Hạ Tuyết Thuần lấy một tấm danh thiếp ra: “Xin chào, cháu là thư ký của tổng giám đốc Long, cháu tên là Hạ Tuyết Thuần.”
Bây giờ cô ta đã có một công việc hoàn toàn mới, chính là thư ký riêng của Long Vân Tiêu.
Cô ta vừa đến thăm anh cả Long Vân Thiên, không ngờ tới lại thấy được Kiều Sở Sở và bà nội của cô ta ở gần bệnh viện.
Cô ta thấy giữa lông mày bà lão có nghi kị và do dự, thử thăm dò nói: “Con trai của bà chết, có lẽ không chừng cháu có thể cung cấp manh mối cho bà.”
Tiếng hừ lạnh bật ra từ trong lỗ mũi bà cụ Kiều, không hề che giấu vẻ mặt khinh thường: “Cùng lắm chỉ là một thư ký mà thôi, làm sao có thể tin những lời cô nói được?”
Hạ Tuyết Thuần: “?”
Long Vân Tiêu cưng chiều kéo eo của Hạ Tuyết Thuần lại gần, nói với bà cụ Kiều: “Yên tâm đi, đây là vợ tương lai của tôi, tôi đã xác nhận quan hệ với Tuyết Thuần.”
Bà cụ Kiều kinh ngạc: “Nhưng không phải vợ của tổng giám đốc Long ngài bị liệt nửa người trên sao?”
Trên mặt Long Vân Tiêu cười đầy hạnh phúc, thoải mái hào phóng chia sẻ việc mừng: “Tôi là người có thân phận, dù sao cũng đâu thể để một người bị liệt nửa người trên làm vợ đúng không?”
Ông ta ôm vai Hạ Tuyết Thuần: “Hơn nữa, tôi và vợ tôi không có tình yêu, Tuyết Thuần và tôi mới là chân tình, mặc dù tuổi của bọn tôi cách hơi xa.”
Hạ Tuyết Thuần ngẩng đầu liếc nhìn Long Vân Tiêu.
Trong mắt chứa đầy yêu thương.
Buổi tối hôm ấy Kiều Sở Sở đua xe, có người đến gây phiền phức cho hai người bọn họ.
Đối phương không hề có thiện ý, tay đấm chân đá bọn họ, nhưng toàn bộ quá trình Long Vân Tiêu đều che chở cô ta, bảo vệ cô ta dưới thân mình, không quan tâm tính mạnh bảo vệ cô ta.
Cũng dưới tình huống như vậy, cô ta rõ ràng tuýp đàn ông như thế nào đáng giá bản thân dựa vào cả đời.
Vậy nên, sau khi cô ta và Long Vân Tiêu tự cứu chạy khỏi, ở nhà ông ta xác nhận quan hệ.
Ông cụ Long chúc phúc bọn họ.
Anh cả Long cũng chúc bọn họ hạnh phúc với vẻ mặt đắng chát.
Vợ của Long Vân Tiêu bị liệt nửa người trên, hình như là dây thần kinh nào bị tổn thương, có thể nghe được… nhưng lại không nói được, nghe thấy hai người bọn họ sắp kết hôn thì bắt đầu kêu gào như quỷ.
Vậy nên, ý kiến của vợ trước cũng không quan trọng.
Bởi vì cha mẹ cô ta đều vui mừng cho cô ta.
Hạ Tuyết Thuần khoác tay Long Vân Tiêu, thoải mái hào phóng nói: “Về sau mọi người đều là bạn bè, không bằng người nói một vài chuyện mất tích của con trai người, có lẽ cháu biết một chút.”
Bà cụ Kiều thấy thế đành phải che giấu kỹ sự khinh thường trong mắt với cô ta, mỏi mệt giải thích: “Con trai của tôi mất tích trên du thuyền sang trọng, lúc ấy Kiều Sở Sở cũng ở trên du thuyền, đến nay con trai của tôi vẫn chưa về, tìm cũng không tìm được, tôi rất muốn biết, đến cùng nó bị giết hay là mất tích.”
Hạ Tuyết Thuần chuyển động con ngươi, mặt không đổi sắc nói dối: “Chẳng lẽ… ngày đó tôi ở trên du thuyền sang trọng thấy cái bóng, là Kiều Sở Sở và con trai của người?”
Thần kinh của bà lão căng thẳng, trợn mắt lên: “Cô trông thấy?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận