Chương 524

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 524

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tai Nạn
“Ngày đó vừa hay cháu ở đó.” Hạ Tuyết Thuần giả vờ tỏ vẻ hồi ức quá khứ: “Lúc ấy cháu nhìn thấy một cái bóng, vứt một một thứ đồ như bảo tải xuống biển, cháu một thân một mình trên du thuyền, vô cùng sợ hãi bản thân gặp phải chuyện gì, nghĩ nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện, nên không dám nói.”
“Cẩn thận nghĩ lại…”
Đáy mắt Hạ Tuyết Thuần hiện lên vẻ tia sáng giảo hoạt, thận trọng nói với bà lão: “Đó không phải là con trai của người sao?”
Bà lão hoàn toàn biến sắc, không hề do dự tin tưởng: “Tôi biết ngay cô ta giết con trai của tôi!”
Bà ta tức giận muốn rút dao, ngắm nhìn bốn phía: “Tôi muốn giết cô ta! Tôi muốn tìm một thứ gì đó giết cô ta ngay lập tức!!”
Hạ Tuyết Thuần thấy bà ta nổi điên như vậy, cười khẽ: “Người lớn tuổi như vậy, đánh không lại Kiều Sở Sở, trái lại cô ta biết võ thuật, ngay cả cháu cũng không đánh lại cô ta.”
Đầu óc bà lão trống rỗng, bắt đầu không còn chủ kiến: “Vậy tôi nên làm gì?! Tôi cũng không có chứng cứ!”
Ý cười Hạ Tuyết Thuần càng rạng rỡ: “Người biết lái xe không?”
Bà lão: “Biết, làm sao vậy?”
Hạ Tuyết Thuần nhìn bà ta cười không nói.
Bà lão đột nhiên phản ứng lại, quay đầu đi về phía bãi đỗ xe!!
Bảo mẫu lộ vẻ ngây người đi theo phía sau: “Lão phu nhân, xin người đừng xúc động! Đây cũng là chuyện không chắc chắn, người đừng tin mà!”
Long Vân Tiêu thấy chân bà lão như nổi gió, hiếu kỳ nhìn về phía Hạ Tuyết Thuần: “Đúng là em trông thấy Kiều Sở Sở làm à?”
“Làm sao có thể chứ? Khi đó em vẫn chưa có tiền, đừng nói du thuyền sang trọng, ngay cả du thuyền bình dân cũng không ngồi nổi, em nói dối.”
Hạ Tuyết Thuần vui vẻ nhếch miệng: “Chẳng qua sự thật không quan trọng, kết quả mới quan trọng, hiện tại em đã rất hạnh phúc, Kiều Sở Sở không chết tử tế được, đây là nguyện vọng tốt đẹp cuối cùng của em, em chắc chắn phải hoàn thành.”
Long Vân Tiêu cúi người, hôn một cái lên khuôn mặt cô ta: “Đúng là một bé hư!”
Bà lão vô cùng lo lắng lên xe nhà mình, bảo lái xe và bảo mẫu đứng hết bên ngoài.
Đôi mắt của bà ta đỏ tươi, tay cầm tay lái run rẩy, giống như quái vật dị biến có ở bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu, thở hổn hển hì hà hì hục, cầm điện thoại lên muốn gọi điện.
Bà ta muốn gọi Kiều Sở Sở ra ngoài!
Bà ta muốn dùng xe ô tô tàn nhẫn nghiền nát cô!
Ánh mắt bà lão chuyển động như chuột chạy loạn, để ý thấy Bùi Phong Lộng che đầu kín mít đi ra từ bệnh viện.
Bùi Phong Lộng không thoải mái đi về phía xe của mình.
Bởi vì lúc nãy gấp gáp đưa Kiều Sở Sở đến bệnh viện, cho nên điện thoại của anh ấy rơi ở trong xe vẫn chưa lấy ra.
Hiện tại dường như anh ấy sốt nặng hơn, thế nên nhanh chóng lấy điện thoại xong thì đến tìm Sở Sở vậy.
Ánh mắt của bà lão khóa chặt trên người anh ấy, ánh mắt sáng quắc.
Đây là Bùi Phong Lộng.
Một trong những người bên cạnh Kiều Sở Sở.
Bà ta muốn đâm không?
Sau khi đâm xong có ảnh hưởng đến chuyện bà ta đâm Kiều Sở Sở sau này không?
Bà cụ Kiều do dự một lúc, bỗng chốc nắm chặt vô lăng: “Cô ta đã hại con trai tôi, vì sao tôi không thể giết người nhà cô ta?! Tôi không thoải mái, đừng hòng ai được thoải mái!!”
Bà ta nổ máy xe, chuẩn bị đâm vào Bùi Phong Lộng!
Kiều Sở Sở ở trong bệnh viện bỗng nhiên nhìn thấy trước hình ảnh Bùi Phong Lộng tử vong.
Cô nhìn thấy đầu của Bùi Phong Lộng bị nghiền nát, trong tay còn cầm điện thoại vỡ nát.
Cô bỏ lại Thẩm Chước Ngôn chạy ngay đi: “Nhanh đến bãi đỗ xe, có một anh trai của tôi sắp bị đâm!!”
Thẩm Chước Ngôn không nói hai lời, bước nhanh chạy về phía bãi đỗ xe!
Bùi Phong Lộng cầm lấy điện thoại, cố nhịn sự khó chịu đi về phía bệnh viện.
Phía sau anh ấy truyền đến âm thanh chân ga xe tăng tốc!
Bùi Phong Lộng quay đầu, còn chưa kịp phản ứng lại, trong nháy mắt thân thể bị đâm bay!!
Anh ấy ngã rầm trên nền đất, cơn đau nhức nổ tung trong đầu anh ấy!
Kiều Sở Sở chạy đến bãi đỗ xe, vừa lúc thấy cảnh này, không hề do dự chạy về phía anh ấy!
Bùi Phong Lộng chú ý tới cô, lớn tiếng ngăn lại: “Nguy hiểm Sở Sở! Đừng đến đây!!”
Bước chân Kiều Sở Sở không ngừng lại, vội vàng chạy về phía anh ấy.
Chiếc xe thương mại lùi lại, giẫm hết chân ga nghiền qua đầu Bùi Phong Lộng!
Giọt máu ấm áp bắn lên trên mặt cô!
Thẩm Chước Ngôn đã sắp túm được quần áo của anh ấy, trong nháy mắt bị máu văng trúng cả người!
Bà cụ Kiều ngồi trong khoang điều khiển, thấy thế cười ha ha: “Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha !”

Bình luận (0)

Để lại bình luận