Chương 526

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 526

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Em Muốn Đi Đâu
Kiều Sở Sở cười khẩy: “Thật sao? Vậy em đi tìm.”
Bùi Triệt ngơ ngác: “Gì cơ?”
Kiều Sở Sở đẩy anh ấy ra, đôi mắt ảm đạm rốt cuộc tỏa ra ánh sáng: “Em sẽ khởi động lại trò chơi.”
Bùi Triệt: “?”
Bùi Triệt nắm lấy tay Kiều Sở Sở: “Em muốn đi đâu?!”
Anh ấy giống như biết gì đó, nhìn chằm chằm đôi mắt của cô: “Em không thể đi lung tung đâu được!”
Kiều Sở Sở không lên tiếng, chậm rãi thoát khỏi tay anh ấy, ánh mắt dừng trên ngực anh ấy.
Bùi Triệt mặc vest màu đen, trên ngực còn cài một đóa hoa ly biệt màu trắng.
Vật tượng trưng cho nhà có tang.
Rõ ràng… trong nhà có thể không cần làm đám tang.
Bùi Triệt nhìn vẻ mặt như tro tàn của cô, cẩn thận từng li từng tí đến gần cô.
Tựa như cô là chú chim bị dọa sợ, anh ấy chầm chậm giơ tay lên, đặt phía sau đầu của cô.
Lòng bàn tay của anh ấy lành lạnh, thử thăm dò ôm cô vào lòng: “Sở Sở, dù cho em nghĩ đến cái gì, em muốn làm gì, em đừng có làm, vô cùng nguy hiểm!”
Cô không tỏ vẻ gì.
Hoặc là nói, cô không cảm nhận được bất kỳ cảm xúc nào.
Dù cho giọng nói của Bùi Triệt run rẩy, cơ thể đã thoáng run rẩy.
Cô cũng cảm thấy mới lạ, người đàn ông này hiếm khi lại hèn mọn.
Nhưng cô cũng không quan tâm.
Cô đã quyết định đi.
Cô giơ tay lên ôm lấy Bùi Triệt, thuận theo nói: “Trên đường đến đây em nhìn thấy một người bán rong đang bán mì xào, em muốn ăn chút gì đó.”
Bùi Triệt kinh ngạc nhìn về phía cô: “Em muốn ăn gì?”
Đôi mắt sưng đỏ của anh ấy cuối cùng cũng xuất hiện ánh sáng: “Anh bảo người làm mì xào mang đến cho em, đừng mua loại ven đường kia, không lành mạnh.”
“Nhưng mà em muốn ăn.” Cô không cho phép bác bỏ: “Em muốn anh tự mình đi mua.”
Ấn đường Bùi Triệt nhăn lại, cố gắng thuyết phục cô: “Thức ăn ven đường không sạch sẽ, anh lập tức gọi người mang tới, sẽ không mất lâu đâu.”
“Nhưng mà em muốn ăn loại ven đường.” Kiều Sở Sở nhìn chằm chằm anh ấy: “Rốt cuộc anh có mua cho em hay không?”
Bùi Triệt biến sắc, nhìn khuôn mặt hung dữ của cô, cuối cùng không cưỡng lại được cô.
“Được rồi, nhưng em phải đi với anh.”
Anh ấy không thể bỏ mặc Kiều Sở Sở một mình, lỡ như đột nhiên em ấy nghĩ không thông thì sao?
Kiều Sở Sở nghe vậy, cũng sảng khoái đáp: “Được.”
Cô chỉ về phía không có người: “Đi phía đó.”
Bùi Triệt không nghi ngờ chút nào, dắt tay cô đi về phía ấy.
Kiều Sở Sở rập khuôn từng bước đi theo phía sau, thỉnh thoảng khom lưng nhặt hoa nhỏ và cỏ đuôi chó trên mặt đất.
Bùi Triệt quan sát tất cả, cảm thấy cô đã trở nên sống động, rốt cuộc thở một hơi dài nhẹ nhõm: “Em còn nhớ không?”
Cô mờ mịt ngẩng đầu.
Bọng mắt Bùi Triệt có một lớp thâm đen dày đặc, nhưng vẫn cưỡng chế vực tinh thần cười với cô: “Lúc mẹ qua đời, anh cũng nắm tay em đi như vậy.”
Kiều Sở Sở không trả lời, mê man che ngực, hoàn toàn không nhớ rõ chuyện trong quá khứ.
Nhưng hình như trái tim của cô nhớ rõ.
Trái tim của cô, sau khi nghe thấy câu này đau âm ỉ.
Bùi Triệt thấy cô phản ứng như vậy, ánh mắt lóe lên một vệt đau xót, quay người tiếp tục đi về phía trước.
Anh ấy nói sang chuyện khác: “Khi anh đến đây không để ý hàng bày ven đường, chỗ như thế này sẽ có quán ven đường sao?”
Kiều Sở Sở không trả lời, rút khỏi tay anh ấy: “Anh hai.”
Bùi Triệt ngoái nhìn: “Hả?”
Một viên đá nện mạnh trên đầu anh ấy!
Bùi Triệt bị đánh trở tay không kịp, đầu óc choáng váng, ngã rầm xuống đất!
Dòng máu ấm nóng nhỏ xuống dọc theo cái trán sáng bóng của anh ấy!
Cô đứng dưới ánh mặt trời, mặc một chiếc váy màu đen, mái tóc được khéo léo búi thành kiểu công chúa, là được Tiểu Tạ nghiêm túc mặc giúp.
Nhưng trong tay cô cầm viên đá nhỏ máu.
Là… viên đá đập đầu anh ấy.
Cô muốn làm gì?
Chẳng lẽ cô thật sự muốn làm lại lần nữa sao?!
Bùi Triệt muốn đứng lên, nhưng cảm giác trời đất quay cuồng, lại ngã mạnh xuống đất lần nữa!
Anh ấy không đứng dậy nổi!
Anh ấy run rẩy chống người bò về phía cô.
Kiều Sở Sở cụp mắt xuống, nhìn Bùi Triệt bò trên mặt đất.
Anh ấy từ trước đến nay cao ngạo tự phụ giờ tóc tai lộn xộn, âu phục cắt may vừa người cọ xát trên nền đất, hoàn toàn không quan tâm tới hình tượng bò đến bên chân của cô.
Tay anh ấy run rẩy đặt lên trên chiếc giày da Mary Jane của cô: “Đừng…”
Anh ấy cố nén choáng váng, ngay cả sức ngẩng đầu cũng không có: “Anh trai xin em, đừng làm hại bản thân… xin em…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận