Chương 527

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 527

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Em Muốn Làm Gì
Trên cổ tay kia chằng chịt vết sẹo nông sâu, in dấu trên làn da trắng nõn của anh ấy.
Lại nhìn xem là bàn tay túm chặt mặt giày của Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở ngồi xổm xuống, nâng mặt Bùi Triệt lên: “Em không muốn đánh anh, nhưng đây là phương pháp duy nhất có thể bỏ anh lại.”
Bùi Triệt khó khăn nhìn thẳng vào mắt cô, nước mắt rơi vào lòng bàn tay cô.
Khuôn mặt lạnh lùng hung ác nham hiểm xưa nay của anh ấy giờ hiện lên vẻ sợ hãi khó thấy.
Anh ấy biết cô đã quyết định đi, nhưng vẫn hi vọng cô có thể nghĩ tình cảm mà ở lại: “Sở Sở, anh đã mất em trai của anh, anh không thể lại mất thêm em nữa!”
Kiều Sở Sở không lên tiếng, cởi cà vạt của anh ấy ra.
Cô giống như một sát thủ chết lặng, cầm theo cà vạt của anh ấy đứng dậy: “Đây là đau ít, em và anh hãy nhịn một chút.”
“Em muốn làm gì?! Em muốn làm gì?!”
Bùi Triệt nhoài người dậy, lại chật vật ngã xuống đất, một cơn choáng váng lại xông lên tiếp!
Kiều Sở Sở không đành lòng nhíu mày, xoay người rời đi: “Em muốn, không ai có thể cản em lại.”
Bùi Triệt trông thấy cô càng ngày càng đi xa, dùng sức nâng người dậy mấy lần, cuối cùng ngất đi.
Kiều Sở Sở đi thẳng về phía rừng cây.
Bỗng nhiên điện thoại của cô vang lên.
Là ảnh chụp được gửi tới từ số lạ.
Cô muốn mở ra, điện thoại không cho cô mở khóa bằng khuôn mặt, nhất định phải nhập mật khẩu mới có thể mở được.
Nhưng…
Mật khẩu điện thoại của cô là bao nhiêu?
Kiều Sở Sở mờ mịt đứng dưới tán cây, đột nhiên nhớ đến lúc Tiểu Tạ thay quần áo cho cô có nói một câu…
“Cô chủ, trên người cô vậy mà có lời nhắn cô để lại trước khi mất trí nhớ, trên ấy viết mật khẩu điện thoại của cô, chẳng lẽ cô có giác quan thứ sáu gì sao?”
Khi đó Tiểu Tạ dốc hết sức muốn khiến cô vui vẻ.
Nhưng cô lại không có bất cứ tâm tình gì quan tâm tới cô ấy.
Cô vén tay áo lên, trên cánh tay có một chuỗi chữ viết bằng bút bi.
Bởi vì mấy ngày qua cô đều tắm rửa, cho nên chữ viết đã mơ hồ không rõ, nhưng còn có thể mơ hồ phân rõ con số.
Cô nhanh chóng mở điện thoại ra, ấn mở tin nhắn đa phương tiện.
Là một tấm tự chụp.
Hạ Tuyết Thuần ngồi trên thuyền, giơ điện thoại nở nụ cười ngọt ngào, phía sau là Long Vân Tiêu mỉm cười với ống kính.
[Anh tư của cô chết rồi chắc chắn cô rất đau khổ nhỉ! Với chuyện anh trai cô chết rồi, tôi chỉ có thể nói đáng đời cô!!]
[Ồ đúng rồi, không cần tra xét số điện thoại này, cũng không cần nhắn lại, bởi vì bọn tôi tùy tiện mua số điện thoại này, sau khi gửi tin nhắn cho cô xong thì vứt xuống biển rồi!]
[Nhân tiện nói với cô một câu, hiện tại tôi vô cùng hạnh phúc! Quan trọng nhất là bây giờ tôi đã ra nước ngoài, dù cô có gấp thế nào cũng không tìm được tôi, tôi tin rằng một ngày nào đó có thể dự đám tang của cô, bởi vì mỗi ngày tôi đều đang cố gắng để cô và người bên cạnh cô không được chết tử tế! [yêu thương] [yêu thương] [yêu thương]]
Cô không hề phản ứng gì với kiểu khiêu khích này, mở hình ảnh lên, cẩn thận xem ký hiệu tại một chỗ trong hình.
Có một ngọn hải đăng.
Cô chụp màn hình kéo vào Baidu Image.
Kết quả của Image là ngọn hải đăng nước D.
Cũng chính là cả thế giới đều biết, tuy rằng phong cảnh đẹp đẽ, nhưng trị an gần như bằng không trong mười bốn nước nguy hiểm.
Xem ra vì để cô không tìm ra được, cô ta mới đến chỗ này.
Cô cảm thấy buồn cười.
Hạ Tuyết Thuần thật sự hạnh phúc ư?
Vì trốn tránh cô, nán lại ở cái nơi có thể đánh nhau bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu?

Kiều Sở Sở quay ngược trở về mặt bàn, phát hiện trên giấy dán tường đã viết mấy con chữ to tướng.
[Nhớ phải xem WPS!]
Kiều Sở Sở ấn mở phần mềm, một tệp thư mục duy nhất bất ngờ xuất hiện đề tên [Sau khi đánh mất ký ức nhất định phải xem] trong thư mục.
Cô đọc kỹ càng chi tiết một lượt từ trên xuống dưới.
Dù thư mục này được viết đơn giản nhưng tất cả đều là điểm chính, tóm lược tất cả mối quan hệ cá nhân xung quanh cô cùng với mọi sự việc xảy ra với cô.
Cuối cùng còn bôi đỏ tiêu đề: [Tôi trông thấy tôi tham dự tang lễ của người nào đó bên cạnh mình, tôi không xác định được rốt cuộc đó là ai. Xin hãy để ý đến động thái của người bên cạnh tôi, tuyệt đối không được để bọn họ chết.]
[Hy vọng sau khi tôi mất đi ký ức vẫn có thể nhớ được một vài bản năng, biết được một vài tình tiết, không phải biết thành một người hoàn toàn xa lạ, càng không thay đổi tính cách quá nhiều.]
[Cuối cùng gửi cho bản thân tôi khi đã mất ký ức… Nếu cô tham gia tang lễ của người thân thiết, mong cô đừng hoảng hốt, vẫn còn ba cơ hội mạng sống cuối cùng, làm lại ván mới thôi!]

Bình luận (0)

Để lại bình luận