Chương 527

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 527

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

526 Cho nên muốn tôi dạy cô sao 2
“Nhưng trong chuyện tình cảm, khó khăn nhất chính là khống chế được trái tim mình, làm một quần chúng đứng xem lâu ngày, nói không chừng một ngày nào đó anh ta sẽ bất giác trầm luân.”
Mấy lời nói ngắn ngủi nghe vô lý nhưng lại rất có lý, Lâm Chi Nam còn nói thêm “Đương nhiên nếu như cô bởi vì anh ta biết chuyện mà không vượt qua được khúc mắc trong lòng này, cũng có thể lựa chọn về nhà.”
Cô giống như sinh ra đã thiếu nhân tố cảm tính, lúc người khác e sợ lùi bước xưa nay không hiểu an ủi, cũng không hiểu một câu “Không có gì đâu đừng sợ”, chỉ biết từng chút phân tích rõ tình huống, tình huống xấu thì vẫn bình chân như vại.
Bên cạnh Khương Nhiêu không có một người nữ sinh nào giống như thế, nhưng từ trong lời nói của cô, cô ta có thể cảm thấy một loại cảm giác yên ổn mà trước nay chưa từng có.
Khương Nhiêu lắc đầu, Lâm Chi Nam cảm thấy trẻ nhỏ dễ dạy.
“Nếu đã đến đây còn lùi bước, liệu có lộ ra quá sợ hãi hay không, biết thì biết, chỉ cần không vạch trần tôi là được.” Khương Nhiêu ra vẻ gan lớn, sau khi nói xong thì bước đến chỗ cửa khu biệt thự.
Sau khi đi được mấy bước, Lâm Chi Nam nhìn thấy cô ta nghiêng đầu lại, nở một nụ cười xinh đẹp với cô “Hơn nữa trước đó cô đã giúp tôi rất nhiều, hiện tại Lạc Dĩ Nhiên đã đến đây, ít nhất thì tôi cũng phải giúp cô xả cơn giận đó ra chứ.”
Sau khi nói xong thì đi xa, chỉ lưu lại Lâm Chi Nam ở tại chỗ cảm khái.
Lúc đầu cùng Khương Nhiêu ầm ĩ không vui như thế, sao cũng không nghĩ đến lại có một ngày, cô cùng cô nhóc này có qua lại.
Mặt trời lên cao, gió mát ngày ấm, trong không khí lộ ra hơi thở mùa xuân.
Một bên thông qua tai nghe cùng Khương Nhiêu tán gẫu, Lâm Chi Nam tìm một quán cà phê nuôi thú cưng ở gần đó ngồi xuống, nhìn ra được ông chủ có chút nhàn nhã, người khác cuối năm nghỉ ngơi thăm người thân, cô ta lại vùi mình trong một chồng máy quay đĩa, xung quanh là bài hát Hoa Hồng Nhân Sinh, rất có khí tức buổi chiều lãng mạn.
Vừa mới vào cửa đã có mấy chú chó vây quanh, ôm lấy bắp đùi Lâm Chi Nam sủa gâu gâu.
“Cô đi đâu thế?” Nghe thấy tiếng ồn ào bên kia, Khương Nhiêu buồn bực “Sao lại còn nghe thấy tiếng chó sủa.”
“Quán cà phê Đề Hương.”
Lâm Chi Nam cũng bị sự nhiệt tình này dọa sợ, tượng trưng xoa đầu hai chú chó nhỏ, nó lập tức thoải mái lăn lộn trên mặt đất, cô khẽ cười một tiếng, tùy ý gọi một cốc cà phê rồi ngồi bên cửa sổ, chỉ chốc lát đã nghe được tiếng người khác từ trong tai nghe truyền đến.

Bình luận (0)

Để lại bình luận