Chương 528

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 528

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Làm Lại
[Ồ đúng rồi, thương lượng với hệ thống một chút để nó chỉ định thời gian cho cô. Nếu nó không chỉ định cho cô, cô cứ dùng nhiệm vụ để đổi, nó sẽ đồng ý.]
Kiều Sở Sở trầm mặc nhét điện thoại di động vào trong túi, nắm chặt cà vạt trong tay nhìn về phía nhánh cây.
Mười phút sau…
Bùi Phong Lộng cố nén khó chịu, lấy điện thoại từ trong xe ra.
Anh ấy tùy ý hé mắt nhìn, xác nhận không có ai gửi tin nhắn cho anh ấy, chuẩn bị quay trở lại bệnh viện.
Anh ấy muốn đi tìm Sở Sở sau đó mới nghỉ ngơi tĩnh dưỡng.
Từ phía sau anh ấy truyền đến tiếng ô tô nhấn ga tăng tốc!
Anh ấy vừa định quay đầu về, một người đột nhiên kéo anh ấy ra khỏi kẽ hở giữa hai xe!
Bùi Phong Lộng loạng choạng hai cái, đầu óc như sắp nổ tung, giương mắt nhìn về phía người mới đến: “Sở Sở?”
Kiều Sở Sở túm chặt lấy anh ấy, nhìn biểu cảm khó tin của Bùi Phong Lộng, vẻ mặt cứng đờ chết lặng của cô cuối cùng trở nên sống động!
[Đầu không bị cán nát, mặt mũi không biến dạng đến mức không thể nhìn thẳng!]
[Còn sống!]
[Anh ấy còn sống!]
Bùi Phong Lộng: “?”
Sống?
Cái gì sống?
Bà cụ Kiều ngồi trong xe thay đổi sắc mặt, giẫm chân ga tăng tốc chạy về phía hai người họ: “Con Kiều Sở Sở này từ đâu ra vậy, rõ ràng mới vừa rồi cô ta đâu có ở đây!”
Kiều Sở Sở thấy bà cụ Kiều lái xe chạy tới, cô kéo Bùi Phong Lộng bỏ chạy!
Bùi Phong Lộng lảo đảo loạng choạng, hoàn toàn không có tí sức lực, ôm đầu nói: “Đầu, đầu đau!”
Kiều Sở Sở nhìn sang bà cụ Kiều.
Bà ta đang quay đầu xe lái về phía bên này của cô!
Cô liếc nhìn sang Bùi Phong Lộng đứng lảo đảo loạng choạng không vững, vội truy hỏi: “Anh đang bị sốt à?”
Bùi Phong Lộng đến cả tí sức để gật đầu cũng chẳng còn, tay đỡ trán: “Ừm…”
Tim Kiều Sở Sở chợt thít chặt, mắt nhìn cửa sau bệnh viện.
Khoảng cách từ cửa sau bệnh viện gần nhất với bãi đỗ xe phải chạy ba bốn phút đồng hồ!
Bùi Phong Lộng không chạy nổi, vẫn sẽ bị tông trúng!
Coi như chạy được thật, dựa theo tình hình của anh ấy hiện giờ nói không chừng sẽ khiến cơ thể chịu thêm gánh nặng.
Thời gian không kịp nữa rồi!
Bởi vì bà cụ Kiều lái xe vòng lại phía bên cạnh!
Hai người họ đứng trong khe hở đỗ xe, xung quanh không có bất kỳ thứ gì che chắn, không chống đỡ được bao lâu!
Không kịp nghĩ nhiều, Kiều Sở Sở cũng không biết sức lực từ đâu ra, cõng Bùi Phong Lộng trên lưng rời đi!
Bùi Phong Lộng: “?”
Kiều Sở Sở chạy thẳng về phía bệnh viện!
Xe đang ép đến gần!
Bà cụ Kiều hạ cửa sổ xe xuống gào lên: “Mày giết chết con trai tao! Tao muốn mày phải đền mạng!”
Thẩm Chước Ngôn từ bệnh viện đi ra, trông thấy phía sau Kiều Sở Sở có một chiếc xe đuổi theo, không chút do dự đón lấy Bùi Phong Lộng khiêng trên người!
Trên lưng Kiều Sở Sở nhẹ hẫng, túm lấy tay Thẩm Chước Ngôn: “Vào bệnh viện!”
Thẩm Chước Ngôn vác Bùi Phong Lộng chạy nhanh vào bệnh viện, vừa muốn thở phào một hơi…
Trước mắt Kiều Sở Sở đột nhiên hiện lên một cảnh tượng.
Bởi vì Thẩm Chước Ngôn hãm tốc độ lại, bị xe tông trúng cơ thể bị đè bẹp dưới bánh xe!
Cả anh ta và Bùi Phong Lộng đều bị nghiền dưới bánh xe.
Trong chớp mắt, cô nắm lấy tay Thẩm Chước Ngôn kéo anh ta sát vào vách tường!
Bùi Phong Lộng tuột từ trên bờ vai Thẩm Chước Ngôn xuống, còn chưa kịp đứng vững đã bị đẩy lên vách tường!
Kiều Sở Sở ôm chầm lấy eo hông của hai người, giam hai người họ vào giữa: “Không được động đậy!”
Chiếc xe kia xông thẳng vào trong bệnh viện tạo thành tiếng cửa thủy tinh vỡ nát!
Người qua đường hét lên, lần lượt tản ra!
Vô số mảnh thủy tinh vỡ bay ra.
Thẩm Chước Ngôn lẫn Bùi Phong Lộng xoay người ép Kiều Sở Sở vào tường, giống như tạo thành hình tam giác, bảo vệ chặt chẽ cô!
Mảnh thủy tinh bể sượt qua mặt và tai của bọn họ!
Hai người họ không hẹn co rụt cánh tay về, chụm lại thành một không gian an toàn cho Kiều Sở Sở, đợi đến khi tiếng còi cảnh sát lẫn bảo vệ vang lên mới buông cô ra.
Hai người đồng loạt nhìn ra sau lưng, hoảng hốt nhận ra chiếc xe này vậy mà chỉ cách bọn họ chừng một nắm tay.
Chiếc xe xông thẳng tới tựa như không muốn sống nữa, đã tông nát cửa sau bằng thủy tinh của bệnh viện.
Túi khí an toàn vị trí ghế lái đã bung ra, bà cụ Kiều trong chỗ ghế lái không động đậy được, hình như đã hôn mê vì va chạm.
Thẩm Chước Ngôn sợ sệt nhìn khoảng cách giữa anh ta với chiếc xe: “Vừa nãy nếu không có Kiều Sở Sở đẩy hai chúng ta, hai chúng ta đã bị tông trúng rồi.”
Bùi Phong Lộng càng nghĩ càng sợ: “… Nếu không phải ban đầu Kiều Sở Sở kéo tôi, tôi cũng đã bị tông rồi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận