Chương 528

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 528

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đại tướng quân dưới gầm bàn khẩu giao tinh rót đầy cổ họng, một trận đánh nhau, Thừa tướng chiếm được lòng của văn nhân trong thiên hạ (phần 4)
”Nhớ mang máng khi Nhiếp Chính Vương lên chức đã giết rất nhiều quan viên triều đình, hôm nay cũng vì địa vị vững chắc của mình nên ngay cả cháu ruột cũng muốn giết sao?” Đại tướng quân dường như cũng học một lớp bổ túc nghệ thuật ngôn ngữ.
Nhưng người nhiếp chính từ trước đến nay vốn luôn là người thực dụng, chưa bao giờ học nghệ thuật ngôn ngữ gì đó nên có thể nhìn thấy được sắc đỏ thắm từ trong đôi mắt đó chỉ bằng mắt thường, vung kiếm tiếp chiêu cũng càng thêm ác liệt.
Thôi Du là một thư nhân, dưới cảnh tượng như vậy nhưng lại không hốt hoảng chút nào, thay vào đó, y không nhanh không chậm kéo hoàng đế nhỏ bị Đại tướng quân đặt ở kệ sách phía sau, trực tiếp dẫn người ra khỏi ngự thư phòng, sau đó đóng cửa sau lưng lại.
”Thầy…” Tô Mộc nhìn cánh cửa đã bị khép, muốn nói lại thôi.
”Thần thấy Đại tướng quân và Nhiếp Chính Vương trò chuyện thật vui, hẳn là không muốn chúng ta quấy rầy, không bằng thần đi dạo với bệ hạ trong vườn thượng uyển, đợi Đại tướng quân và Nhiếp Chính Vương nói chuyện xong rồi trở về cũng không muộn.” Nghiên cứu của Thôi Du đối với nghệ thuật ngôn ngữ ước chừng phải thâm sâu hơn Đại tướng quân rất nhiều.
Nếu như nói Đại tướng quân chẳng qua chỉ là dừng lại ở việc bóp méo sự thật đã có, vậy thì cái miệng kia của Thôi tương chính là chân chính tu luyện đến mức sắp chết cũng nói thành sống, đang sống cũng nói thành chết, từ không tới có, từ có đến không, từng chiêu của hai người đều hướng vào mạng sống của đối phương, thế nhưng trong miệng y cũng chỉ là bốn chữ trò chuyện thật vui.
Tô Mộc theo bản năng cắn môi.
”Đối với bệ hạ mà nói, binh quyền quả thật rất quan trọng.” Thôi Du chắp tay ở sau lưng, ngẩng đầu rảo bước đi phía trước.
Hoàng đế nhỏ theo bản năng đi theo.
”Nhưng nếu muốn làm một hoàng đế giỏi chân chính, binh quyền trọng yếu, nhưng cũng không chỉ có binh quyền trọng yếu.”
Hôm nay y thật sự rất giống với thần tiên trên trời được đặt cách hạ phàm, là kiểu văn nhân phong lưu thiên cổ.
Tô Mộc theo bản năng suy tính nương theo lời của đối phương.
Cân nhắc thiên hạ, một văn một võ, binh quyền đại biểu chính là võ, trừ binh quyền ra, văn cũng trọng yếu.
Mà đối với con đường ”Văn” này, hôm nay văn nhân được lòng người hướng tới không ai bằng Thừa tướng Thôi Du đương triều.
Cũng có thể nói, Thôi Thừa tướng chiến thắng được lòng văn nhân.
Tô Mộc nghĩ đến điều này nhất thời cảm thấy mơ hồ, thế nên nhìn về phía Thôi Du.
”Bệ hạ muốn làm một hoàng đế giỏi sao?” Thôi tương đứng bên cạnh hoa lan, loài hoa thanh nhã khiến Thôi tương lúc này trông tựa như một tiên nhân mơ hồ đứng trong bức họa.
Tô Mộc sững sờ gật đầu một cái, đương nhiên cậu muốn làm một vị hoàng đế tốt, một người khiến Tô Tần và Thôi Du sẽ không chịu nổi khi hợp lực lật đổ cậu, một vị hoàng đế tốt mà Yến Phù Bạch từ bỏ Yến gia nhiều năm làm trung thần lương tướng hướng về.
Cậu nghĩ, nếu như cậu muốn làm một hoàng đế tốt, có phải bọn họ sẽ không có lý do gì để đuổi cậu xuống khỏi ngôi vị hoàng đế, cũng sẽ không trở nên điên cuồng về sau, càng không thèm kiêng kỵ, cuối cùng chơi nát cả thế giới…
”Vậy thì mời bệ hạ đi cùng thần.” Thôi Du chậm rãi bước lên đình nghỉ mát: ”Thần vẫn còn một giờ học, hôm nay nên dạy cho bệ hạ.”

Quyển 5 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận