Chương 529

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 529

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đến Trước Mặt Em
Lâm Thâm và những người khác nghe tiếng động nên tới vừa trông thấy cảnh tượng này, vẻ mặt thay đổi: “Sở Sở!”
Hiện trường trở nên hỗn loạn!
Rất nhiều người đều đang quan tâm đến sự an toàn của người nhà mình.
Còn có vài người bị mảnh thủy tinh găm vào thịt.
Cả đám người bọn họ cùng xuất hiện trong đám đông cũng không mấy nổi bật.
Lâm Thâm lôi Kiều Sở Sở ra từ trong khe hở, cẩn thận quan sát cô: “Có bị thương không? Em không sao chứ?”
Kiều Sở Sở không đáp lời, quay đầu nhìn về phía Bùi Phong Lộng.
Bùi Phong Lộng yếu ớt tựa lên vách tường, bên má vẫn còn vết máu đọng.
Anh ấy và Thẩm Chước Ngôn đều bị mảnh thủy tinh làm bị thương mặt và cổ.
Chỉ có cô là không bị tổn thương một chút nào.
Cô nhìn chằm chằm vào Bùi Phong Lộng: “Đến trước mặt em.”
Bùi Phong Lộng vừa mừng vừa lo, đi tới trước mặt cô.
Kiều Sở Sở nhón chân, ôm mặt anh ấy.
Ánh mắt cô chậm rãi quan sát đôi mắt đa tình trời sinh của Bùi Phong Lộng rồi lại nhìn xuống cái mũi thẳng của anh ấy cùng với miệng vết thương còn đang rỉ máu bên má của anh ấy.
Bùi Phong Lộng cho rằng cô đang xem miệng vết thương của anh ấy, trấn an: “Đừng để ý, đều là vết thương ngoài da thôi. Dù sao em cũng đã cứu mạng anh, chút vết thương thế này không tính là gì hết.”
Kiều Sở Sở không nói chuyện.
Cô túm lấy tay anh ấy, cảm nhận mạch đập đang nhảy nhót của anh ấy, nước mắt lặng lẽ rơi xuống lòng bàn tay anh ấy.
Bùi Phong Lộng ngạc nhiên: “Sao em lại khóc?”
Đám người dần từng bước phản ứng lại, khó tin nhìn về phía Kiều Sở Sở.
Thậm chí Doanh Trần đang nằm trên giường cũng cố gắng chống người ngồi dậy nhìn cô.
Cô xem xét trên dưới Bùi Phong Lộng xong, vọt người lên, bổ nhào vào trong lòng anh ấy.
Bùi Phong Lộng loạng choạng hai bước, vội ôm đỡ lấy cô.
Cô khóc nước mắt đầm đìa, mọi tủi thân lẫn áp lực đều trào hết ra ngoài theo, cuối cùng không kìm nén nổi bật khóc: “Anh sống rồi!”
[Bốn ngày vừa qua, mình cứ như đang sống trong địa ngục, Bùi Phong Lộng chết đi, chết ngay trước mặt mình ngay trong tình huống mình đã tiên đoán được!]
Bùi Phong Lộng kinh ngạc, nhìn Kiều Sở Sở trong vòng tay mình.
Những người còn lại cũng thay đổi sắc mặt.
Kiều Sở Sở ôm chằm chằm cổ của anh ấy, khóc không thành tiếng.
[Mình tận mắt nhìn thấy thi thể của anh ấy bị đưa vào lò hỏa táng, rồi tự tay hốt tro cốt của anh ấy. Một người sống sờ sờ biến thành một đống xương tàn, một tờ di chúc!]
[Nếu không phải mình còn cơ hội được sống lại, anh ấy đã hoàn toàn rời khỏi thế giới này rồi!]
[May mà mình đã trở về, mình đã cứu được anh ấy rồi!]
[Mẹ Bùi, con không phụ sự đối đãi hết lòng của mẹ, con cứu được Bùi Phong Lộng rồi, cứu được con của mẹ rồi, con không để anh ấy chết, anh ấy vẫn còn sống!]
Bùi Phong Lộng nghe mà hoảng hốt, càng không thể nào tin nổi.
Anh ấy thế mà từng chết một lần trong vụ tai nạn vừa rồi?
Kiều Sở Sở sống trở lại.
Vậy em ấy làm thế nào để sống lại?
Cùng một suy nghĩ tương tự thế này nhảy ra trong lòng những người còn lại, bọn họ càng căng thẳng nhìn chăm chú vào Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở đẩy Bùi Phong Lộng ra, hai mắt ngấn nước mắt hoang mang nhìn về phía Bùi Triệt.
Bùi Triệt nhíu mày, lo lắng nhìn cô.
Cô đi tới trước mặt anh ấy, giơ tay lên chạm nhẹ vào trán anh ấy: “Chỗ này không đau chứ?”
Bùi Triệt giật mình, không hiểu ra sao, đáp: “Không đau.”
Kiều Sở Sở hít mũi một cái, áy náy nhìn Bùi Triệt.
[Xin lỗi, để thoát khỏi Bùi Triệt, mình đã dùng hòn đá đập vào đầu anh ấy, để sau khi anh ấy ngất xỉu rồi sẽ không thể ngăn cản mình.]
Bùi Triệt dần lộ vẻ mặt kinh ngạc.
Kiều Sở Sở áy náy cúi đầu, nhớ tới Bùi Triệt nằm ngã lẻ loi trơ trọi trên mặt đất.
[Tang lễ của Bùi Phong Lộng xong xuôi khiến tất cả mọi người đều bận rộn chẳng còn sức lực, Bùi Triệt luân phiên, rút ra chút thời gian tới chăm sóc mình.]
[Kỳ lạ là hình như anh ấy biết mình có suy nghĩ gì trong đầu, túm chặt lấy mình không buông. Mình biết mặc kệ mình có làm sao cũng không có cách nào thoát được khỏi anh ấy nên mình đã lén cầm tảng đá đập anh ấy ngất xỉu.]
[Anh ấy tin tưởng mình như vậy, đến tận khoảnh khắc cuối cùng cũng không trách mình làm anh ấy bị thương, ngược lại còn cầu xin mình, cầu xin mình đừng làm chuyện điên rồ.]
[Còn mình… mình để anh ấy ở lại nơi đó một mình, lấy cà vạt của anh ấy đi, để bản thân sống lại.]
Con ngươi Bùi Triệt đột nhiên co rút!
Những người khác cũng vang chuông báo động!
Cà vạt?

Bình luận (0)

Để lại bình luận