Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi Trịnh Trúc Nghĩa tắm rửa sạch sẽ cho Cố Thiển Thiển, anh đặt cô vào tư thế quỳ. Cố Thiển Thiển quỳ trên tấm thảm mềm mại, không biết anh ở phía sau định làm gì, cảm thấy ngón tay anh cào cấu giữa háng, chạm vào hậu huyệt nơi chưa từng được ghé thăm.
“Hmm…thật kỳ lạ…đừng…chỗ đó bẩn…”
“Này…đừng cử động lung tung. Có bị đau cũng đừng trách anh.”
Cố Thiển nghe được lời đe doạ không dám lộn xộn nữa. Nhưng cảm thấy xấu hổ về chỗ mà Trịnh Trúc Ngĩa quan tâm. Nơi đó quá là bẩn rồi.
“Uh…đừng…”
Trịnh Trúc Nghĩa ngập ngừng luồn ngón tay vào hậu huyệt. Tất cả kiến thức về tìиɧ ɖu͙© của Cố Thiển Thiển đều đến từ Trịnh Trúc Nghĩa. Cư nhiên không biết rằng phía sau cũng có thể làʍ t̠ìиɦ . Vì vậy, những hành động của Trịnh Trúc Nghĩa đang làm cô thật khó hiểu.
“Thiển Thiển…chỗ này cũng có thể dùng để làʍ t̠ìиɦ.”
Trịnh Trúc Nghĩa cắn vào tai cô, hung ác buông lời giải thích.
“Đừng… Trịnh Trúc Nghĩa… bẩn lắm… chỗ đó không được…”
Cố Thiển Thiển xấu hổ chịu không nổi, chỗ đó dùng để đi lớn tiện a! Sao có thể cho vào được!
“Không bẩn. Chỉ cần là Thiển Thiển, anh đều thích.”
Các ngón tay của Trịnh Trúc Nghĩa thăm dò luồn vào, nhưng anh đã rất kiên nhẫn để làm điều này. Hậu huyệt không giống như hoa huyệt. Hoa huyệt phía trước vốn dùng để tiêu khiển, cho dù có lúc thô bạo cũng sẽ không quá đau. Hơn nữa anh rất có chừng mực, sẽ không làm Cố Thiển Thiển bị thương. Nhưng hậu huyệt thật sự không được tốt lắm, nếu như không khuếch trương(1) tốt, chỗ đó thật sự sẽ bị rách.
Thực ra, không phải Trịnh Trúc Nghĩa có sở thích đặc biệt với hậu huyệt phía sau. Mà là tính chiếm hữu khủng khϊếp của anh đối với Cố Thiển Thiển, chỉ cần ở trên người của Thiển Thiển, bất kể chỗ nào, mỗi tấc anh đều muốn chạm vào.
“Hmm…chỉ làm phía trước thôi có được không.”
Cố Thiển Thiển vô cùng sợ hãi. Không quan tâm đến sự xấu hổ nữa, mà tìm cách làm cho Trịnh Trúc Nghĩa từ bỏ việc chơi hậu huyệt là được, cái kia, cái kia sao có thể đi vào được a.
“Ngoan…chỗ này cũng sẽ rất thoải mái.”
Trịnh Trúc Nghĩa anh đã nói rằng không được thương lượng. Ngoài miệng thì liên tục trấn an cô, còn ngón tay phía dưới vẫn luôn luồn lách đưa sâu vào phía trong hơn.
“Đừng… Trịnh Trúc Nghĩa…ưm…”
Kỳ kinh nguyệt của Cố Thiển Thiển vẫn chưa hoàn toàn qua. Mặc dù sau hai ngày đầu tiên, chắc cũng đã ít. Nhưng không ngờ tới lại đột ngột phun trào ra một lượng lớn. Cô tưởng với biểu hiện của Trịnh Trúc nghĩa hai ngày đầu tiên như thế, chắc là một tuần tới anh sẽ buông tha cho cô. Không nghĩ tới là đến ngày thứ ba thì Trịnh Trúc Nghĩa đã không chịu đựng nổi nữa.
“Không sao đâu. Thiển Thiển, đừng sợ.”
Trịnh Trúc Nghĩa nói những lời an ủi dịu dàng, nhưng đồng thời lại dùng cà vạt trói tay cô buộc vào bồn tắm nhằm ngăn cô chống cự.
“A… buông em ra… Trịnh Trúc Nghĩa…đừng…đừng chạm vào chỗ đó.”
Cố Thiển Thiển vặn mông để tránh bàn tay to lớn của Trịnh Trúc Nghĩa. Hậu huyệt khẩn trương co thắt lại.
“Thả lỏng ra. Bằng không lát nữa đau đừng trách anh.”
Trịnh Trúc Nghĩa vỗ vào mông cô.
“A…ưm…Trịnh Trúc Nghĩa. Không được.”
Cố Thiển Thiển muốn khóc nhưng lại không có nước mắt. Cô thà để Trịnh Trúc Nghĩa làm phía trước.
“Còn nói không. Ha…cái miệng dưới này lại không nói như vậy.”
Trịnh Trúc Nghĩa dùng hai tay nắm lấy bờ mông căng tròn và bóp mạnh lấy chúng. Hậu huyệt màu nâu nhạt phía dưới đóng mở liên tục.
“Hmm…ư…Trịnh Trúc Nghĩa, đừng bóp nữa.”
Cố Thiển Thiển không biết liệu đó có phải ảo giác của chính mình hay không. Cô luôn cảm thấy có luồng gió mát khoan vào hậu huyệt. Nhưng Trịnh Trúc Nghĩa đã giữ chặt lấy mông cô, còn hai tay cô thì bị trói, hoàn toàn không thể chống cự.
“Thoải mái không? Lát nữa sẽ khiến em dễ chịu hơn.”
Trịnh Trúc Nghĩa xoa bóp một hồi, lúc buông tay ra, anh phát hiện trên vùng da trắng nõn non nớt của cô còn lưu lại hai dấu tay to. Nhìn thấy dấu tay của mình in tren bờ mông trắng như tuyết ấy, Trịnh Trúc Nghĩa không nhịn được nữa cúi đầu hôn lên bờ mông của cô.
“A!”
Khi đôi môi mát lạnh mềm mại rơi xuống, mặt Cố Thiển Thiển lập tức đỏ bừng. Làm thế nào mà anh ấy có thể hôn mông của mình được! Thật qúa biếи ŧɦái!
“Bây giờ thật sự không được phép lộn xộn. Nếu không cẩn thận rách chỗ đó, thì sẽ phải đi bệnh viện khoe mông ra cho bác sĩ xem đó.”
Trịnh Trúc Nghĩa hung ác đe doạ. Khi Cố Thiển Thiển nghĩ đến cảnh cô bị thương và sau đó phải đi bệnh viện, cô thật sự muốn chết. Sợ tới mức không dám lộn xộn nữa.
“Thật ngoan.”
Trịnh Trúc Nghĩa hài lòng sờ soạng vào tấm lưng cứng ngắc của cô. Thật trơn mướt.
——————-
(1) 扩张 ( khuếch trương) : mở rộng ra

Bình luận (0)

Để lại bình luận