Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô liếc nhìn Thời Anh, vẻ mặt thận trọng, dùng giọng chỉ có hai người có thể nghe được hỏi: “Anh ta không có ở đây à?”
Thời Anh tự nhiên biết Bùi Dương Dương hỏi ai, cô lắc đầu. Kỳ thực, Thẩm Nguyệt Lâm đoạn thời gian này thậm chí cả công việc đều được xử lý ở đây, cơ hồ một tấc cũng không rời.
Hôm nay đoán chừng là bởi vì mời Bùi Dương Dương qua đây bồi cô, có ý tạo điều kiện cho bạn thân gặp nhau, cho nên mới tránh mặt.
Sau khi biết Thẩm Nguyệt Lâm không có ở đây, Bùi Dương Dương cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Mỗi lần nhìn thấy người đó, chỉ cần nhìn nhau thôi cũng khiến cô gần như không thở nổi.
Hắn không có ở đây đối với cô mới là chuyện tốt, nếu không cô sẽ không biết làm sao hòa hợp bình thường với Thời Anh.
Hai người cùng ngồi xuống, trò chuyện về tình hình hiện tại của nhau.
Một lúc sau, người hầu mang đồ ăn nhẹ và một cốc nước đun sôi đến, nhắc nhở Thời Anh đã đến giờ uống thuốc.
Bùi Dương Dương hơi ngạc nhiên khi nhìn thấy chữ “axit folic”* trên lọ thuốc. Sau khi người hầu tận mắt nhìn thấy Thời Anh nuốt xuống viên thuốc mới cung kính rời đi, Bùi Dương Dương mở to mắt hỏi: “Cậu?… Đã bao nhiêu tháng rồi?”
*Acid folic (hay axit folic) còn có tên gọi khác là vitamin B9, Folacin hay Folat (là những dạng có thể hòa tan trong nước của vitamin B9). Đặc biệt, vitamin B9 được xếp vào nhóm 13 loại vitamin cần thiết cần cung cấp cho cơ thể mỗi ngày. Trong đó, nhóm phụ nữ chuẩn bị mang thai, đang mang thai, sau sinh nở hay trẻ sơ sinh là những đối tượng cần được bổ sung lượng vitamin B9 lớn nhất.
Cô nhìn cái bụng phẳng lì của Thời Anh, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả.
Thời Anh cũng không có phủ nhận, bình tĩnh đáp: “Không đến hai tháng, bảy tuần.”
Bùi Dương Dương trầm mặc một lát, không biết nên nói cái gì.
Kỳ thực cũng không có gì đáng ngạc nhiên, dù sao nguyên nhân khiến Thời Anh bỏ trốn lúc trước cũng là vì chuyện này, khi cô bị bắt trở về, Bùi Dương Dương liền biết, sớm muộn gì cũng sẽ có ngày này.
Cô thở dài một hơi, không khỏi có chút bi ai cho Thời Anh, bọn họ đều là người đồng trang lứa, trong khi cô mỗi ngày vẫn còn nước mắt ngắn nước mắt dài xin bố mẹ tiền tiêu vặt, luôn cảm thấy mình vẫn như một đứa trẻ, thì Thời Anh đã sắp trở thành mẹ.
Đây là quá sớm đối với một cô gái trẻ đang ở độ tuổi trưởng thành.
Bùi Dương Dương thậm chí còn không dám hỏi Thời Anh rằng cô nghĩ gì về đứa trẻ này, dù sao với khả năng hiện tại của cô cũng không giúp được gì nhiều.
Ngay cả khi cô vào khu nghỉ dưỡng cũng đã bị khám xét nhiều lần, có lẽ Thời Anh muốn nhờ cô làm gì đó cũng là nửa bước khó đi.
“Không biết hắn đã chăm sóc cậu thế nào, cậu so trước kia nhìn gầy đi một chút rồi.” Bùi Dương Dương nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của Thời Anh, thương tiếc nói.
“Chỉ là gần đây mình ăn không ngon miệng lắm.” Trên mặt Thời Anh hiện lên một nụ cười gượng gạo, kể từ khi mang thai, phản ứng mang thai của cô rất nghiêm trọng, vào thời điểm tệ nhất, không chỉ nôn ra mọi thứ mình ăn, thậm chí ngay cả ngủ cũng không được an ổn.
Thẩm Nguyệt Lâm cũng lo lắng về điều này, nếu không hắn cũng sẽ không vội vàng mời Bùi Dương Dương qua đây.
Bác sĩ nói rằng chủ yếu vẫn là vấn đề về tâm lý, cần điều chỉnh tâm tình.
“Dù thế nào đi nữa, cậu vẫn phải sống cuộc sống của mình, cậu phải chăm sóc cơ thể của cậu thật tốt.” Bùi Dương Dương nhẹ nhàng vỗ nhẹ vào mu bàn tay của Thời Anh, an ủi cô.
Cô sợ Thời Anh vì quá cố chấp mà tự chuốc lấy khó dễ. Mọi chuyện đã đến nước này, chỉ có thoải mái tinh thần mới có thể vượt qua.
Lần này Bùi Dương Dương ở lại với Thời Anh cả ngày, coi như có chút hiệu quả, vào buổi tối khi Thẩm Nguyệt Lâm trở lại, tâm trạng của Thời Anh đã cải thiện rất nhiều.
Toàn bộ cơ thể căng tràn sức sống, thậm chí còn ăn nhiều hơn bình thường.
Thẩm Nguyệt Lâm không biết, điều khiến Thời Anh tiếp thêm sinh lực nhất chính là tờ giấy nhắn mà Bùi Dương Dương đã lén lút nhét vào người cô trước khi rời đi.
Trên đó viết địa chỉ cụ thể của mẹ ruột Thời Anh.
Cô không biết làm thế nào Bùi Dương Dương có được nó, nhưng tờ giấy này chắc chắn là tất cả hy vọng cho cuộc sống tương lai của cô.
Trong phòng tắm, Thời Anh cẩn thận đọc từng chữ trên tờ giấy, khắc ghi vào lòng, sau đó ném vào bồn cầu, xả nước cho đến khi tờ giấy từng chút một biến mất trong vòng xoáy nước…
——
Đêm, biệt thự nghỉ dưỡng riêng.
Người hầu Tiểu Tuệ bưng cốc sữa bò nóng lên lầu hai. Từ khi Thời Anh mang thai, cô ngủ không được ngon giấc, phụ nữ mang thai không thể uống thuốc an thần nên mỗi tối chỉ có thể mượn sữa để thoáng ngủ yên.
Cửa phòng ngủ hé mở, còn chưa kịp bước vào cửa, Tiểu Tuệ đã nghe thấy từ bên trong phát ra vài tiếng rên rỉ dường như không thể chịu nổi.
Cô bối rối bước về phía trước vài bước chỉ nhìn thấy quần áo bừa bộn trên mặt đất qua khe cửa rộng bằng nửa bàn tay.
Ánh đèn huyền ảo mờ mờ, vai tiểu thư Thời Anh lộ ra một nửa, làn da trắng như ánh trăng, đôi tay mảnh khảnh bất lực chạm vào cửa sổ kính lớn từ trần đến sàn, phía sau là một người đàn ông cao lớn cường tráng.
Chỉ thấy lòng bàn tay to lớn của người đàn ông một tay ôm lấy ngực cô gái từ phía sau, tay kia ôm lấy vòng eo thon gọn, gần như khóa chặt cơ thể nhỏ bé trong ngực hôn ngấu nghiến.
Cặp mông săn chắc của người đàn ông từ từ nâng lên, mỗi khi anh ta cử động, những âm thanh “ưm ưm” như mèo con phát ra từ miệng cô gái, khiến cơ thể cô gần như nhũn ra.
Tiểu Tuệ đầu tiên sửng sốt một chút, sau đó mặt đỏ như quả cà chua chín, vội vàng xoay người, rón rén đi trở về…

Bình luận (0)

Để lại bình luận