Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Gâu.”
“Kiều Đình.”
“Gâu!”
“Kiều…” Đột nhiên đầu cô bị gõ một cái.
“Nếu nó biết kêu tên cậu , nó sẽ bị đưa đến nghiên cứu giải phẫu, đồ ngốc.”
Nghe thấy giọng nói quen thuộc trêu chọc, Kiều Đình lập tức khó chịu quay đầu nói: “Ngu ngốc!”
“Cậu làm gì ở đây vậy, đồ ngốc?” Từ Sâm Gia hỏi.
“Tớ đi mua đồ, ngu ngốc.”
“Cậu mua đồ đi sao chọc chó của tớ làm gì? Đồ ngốc!”
“Đây là chó của cậu? Hèn gì ngốc giống chủ, không biết kêu tên tớ.”
“Ồ? Xem ra cậu có tiến bộ, cũng biết cách châm biếm trào phúng rồi đấy!”
Ngón tay Từ Sâm Gia chuẩn bị chọc vào trán Kiều Đình thì bất ngờ bị ngăn lại.
Bá Vân cao hơn Từ Sâm Gia nửa cái đầu liếc xuống với ánh mắt lạnh lùng.
“Cậu định làm gì?” Bá Vân không vui hỏi.
“Buông ra!” Tay Từ Sâm Gia thoát lòng bàn tay anh, mặt Từ Sâm Gia vì dùng sức mà đỏ lên.
Nhìn thấy Bá Vân đến, Từ Sâm Gia liền biết mình không còn đất diễn nữa.
Từ Sâm Gia không cam lòng tháo nút thắt dây xích trên hành lang, kéo chó vàng đi.
Đi được hai bước, đột nhiên Từ Sâm Gia quay đầu: “Đồ ngốc, mai gặp lại trên trường.”
Từ Sâm Gia hất cằm với Bá Vân, có ý ra oai.
Thằng nhóc chết tiệt!
Bá Vân âm thầm siết chặt tay.
Nó cho rằng mình nhất cự ly(*), mỗi ngày học với Kiều Đình, thời gian gần gũi với cô rất nhiều sao?
(**)Nguyên tác là “cận thủy lâu đài”: nghĩa đen chỉ việc có lợi thế về cự ly nên giành trước đạt đc cái muốn có, nói rộng ra là chỉ có đc sự ưu tiên, ưu đãi về 1 mặt nào đó.
Nhà anh đối diện với Kiều Đình!
Bất luận thế nào, anh nhất định phải giúp Kiều Đình thi đậu trường cấp ba S!
“Cậu mới là ngu ngốc ấy!”
Kiều Đình hoàn toàn không biết rằng giữa hai chàng trai đang bắn ra tia lửa.
“Về sau em không được kêu thằng đó là ngu ngốc nữa!” Bá Vân nghiêm mặt ra lệnh.
Nghe Kiều Đình và Từ Sâm Gia cứ “Đồ ngốc” tới, “Ngu ngốc” lui, như thể đang tán tỉnh nhau, làm anh cực kì khó chịu!
“Vì sao?” Kiều Đình khó hiểu: “Cậu ta chính thằng ngốc mà.”
Bá Vân hít một hơi thật sâu, nhanh chóng nghĩ cách thuyết phục cô.
“Vì muốn thi đậu cấp ba, may mắn rất quan trọng, cho nên từ hôm nay trở đi, không được khẩu nghiệp nữa, hiểu chưa?”
“Ừm.”
Không mắng Từ Sâm Gia là thằng ngốc, cô miệng sẽ ngứa lắm đó.
Nhưng hiện tại thi đậu trường S là chuyện quan trọng nhất, cô phải nhẫn nại.
Huhu…Thật là khó chịu!
“Chúng ta quay về…” Đột nhiên Kiều Đình nhìn thấy con chó vàng của Từ Sâm Gia thoát khỏi tay cậu ta, chạy đến ngã tư nơi có dòng xe chạy như nước chảy.
“Cẩn thận!”
Kiều Đình lập tức dùng đôi chân đạt được giải bạc cấp thành phố xông về phía con chó.
Đèn xanh đang sáng, một chiếc xe máy đang muốn vượt lên trước chiếc xe SUV, lao tới con chó vàng.
Chiếc SUV che khuất tầm nhìn của anh ta, đến khi phát hiện một người một chó đang đứng giữa đường thì đã muộn.
Ánh đèn pha chiếu thẳng vào mắt Kiều Đình vừa bắt được con chó và cô theo bản năng nhắm mắt lại.
“Kiều Đình!”
“Ngu ngốc!”
Tiếng gọi chói tai vang vọng trong bầu không khí lạnh lẽo.
“Phanh” một tiếng, chiếc xe máy ngã bay ra ngoài, người lái quay 2 vòng chạm vào đèn đường mới dừng lại.
Kiều Đình mở to đôi mắt sợ hãi, phát hiện mình bình an vô sự nhưng lại có cái gì đó nặng trĩu đang đè trên cô.
Một khuôn mặt đẹp trai gục trên vai cô.
Kiều Đình sững sờ.
“Bá Vân!”

Vừa mở mắt, Bá Vân đã thấy mấy gương mặt lo lắng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận