Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cảm ơn,” lần này là An lên tiếng. Cô ấy mỉm cười, một nụ cười thân thiện chứ không phải kiểu nhếch mép khiêu khích. “Bạn trai mình hơi ngốc, có gì mong cậu bỏ qua.”

Tôi sững người. Bạn trai? Cô ấy vừa gọi tôi là bạn trai? Trước mặt người khác?

Thảo My cũng có vẻ ngạc nhiên, rồi cô ấy bật cười. “Hiểu rồi, hiểu rồi. Thôi mình vào lớp trước nhé. Chúc hai cậu một ngày vui vẻ.”

Nói rồi cô ấy vẫy tay chào chúng tôi rồi chạy đi. Tôi vẫn còn đứng đực ra đó, đầu óc trống rỗng, chỉ có hai từ “bạn trai” cứ vang vọng mãi.

“Này, bộ ngơ ra đấy à?” An huých nhẹ vào người tôi, kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ.

“Em… em vừa nói gì cơ?” tôi lắp bắp hỏi lại.

“Em nói gì à?” cô ấy giả vờ ngây thơ. “Em có nói gì đâu.”

“Em vừa gọi anh là…”

“Thì sao?” cô ấy ngắt lời, nhướn mày nhìn tôi, trong mắt lấp lánh ý cười. “Anh không muốn à? Hay là để em đi nói với Thảo My là em nói đùa thôi nhé?”

“Không! Đừng!” tôi vội vàng nói, siết chặt tay cô ấy hơn nữa. “Anh muốn… tất nhiên là anh muốn rồi.”

Một cảm giác sung sướng, hạnh phúc đến điên cuồng trào dâng trong lồng ngực tôi. Tôi không kìm được, kéo cô ấy vào một góc khuất sau hàng cây, rồi cúi xuống hôn cô ấy một cách mãnh liệt.

“Anh yêu em, Minh An,” tôi thì thầm giữa nụ hôn, lời nói bật ra một cách tự nhiên mà không cần suy nghĩ.

An hơi khựng lại, rồi cô ấy cũng đáp lại nụ hôn của tôi, còn nồng nhiệt hơn.

Khi chúng tôi dứt ra, cả hai đều thở hổn hển. Má cô ấy ửng hồng một cách đáng yêu.

“Em biết rồi, đồ ngốc,” cô ấy lẩm bẩm, rồi dúi đầu vào ngực tôi, giấu đi khuôn mặt đang đỏ bừng. “Nhanh lên, sắp muộn học rồi.”

Tôi bật cười, ôm lấy cô ấy một lúc rồi mới buông ra, tiếp tục nắm tay cô ấy đi về phía giảng đường. Mọi thứ cứ như một giấc mơ. Một giấc mơ ngọt ngào mà tôi không bao giờ muốn tỉnh lại. Cuộc sống đại học của tôi, có lẽ sẽ không chỉ dừng lại ở việc trở nên giàu có nữa rồi. Nó còn có thêm một mục tiêu quan trọng hơn rất nhiều. Đó là giữ chặt lấy con yêu nữ tóc bạch kim này, mãi mãi.

Cảm giác hạnh phúc căng tràn trong lồng ngực khiến tôi có cảm giác như mình đang đi trên mây. Nắm tay Minh An, cảm nhận sự mềm mại và hơi ấm từ lòng bàn tay cô ấy, tôi thấy cả thế giới như thu nhỏ lại chỉ còn hai chúng tôi. Mọi ánh mắt tò mò, mọi lời xì xào bàn tán của những sinh viên khác khi chúng tôi bước vào giảng đường đều trở nên vô nghĩa. Tôi mặc kệ. Thậm chí, tôi còn cảm thấy một sự tự hào len lỏi. Đúng vậy, con yêu nữ tóc bạch kim xinh đẹp, cá tính và đáng khao khát nhất khoa Kinh tế này, giờ là bạn gái của tôi.

Chúng tôi chọn một dãy bàn ở gần cuối lớp, một vị trí quen thuộc. An tự nhiên ngồi xuống trước rồi kéo tay tôi, ý bảo tôi ngồi vào bên trong. Hành động nhỏ nhặt, đầy tính sở hữu ấy lại một lần nữa khiến trái tim tôi đập rộn lên. Tôi ngồi xuống bên cạnh cô ấy, nhưng nhất quyết không buông tay. Cứ thế, chúng tôi ngồi trong lớp, tay vẫn đan chặt vào nhau đặt trên mặt bàn, như để tuyên bố cho cả thế giới biết về mối quan hệ của mình.

Giảng viên vẫn chưa vào lớp, không khí trong phòng khá ồn ào. An quay sang nhìn tôi, đôi mắt bạch kim lấp lánh ý cười tinh quái.

“Sao thế, Thủ khoa? Mặt cứ ngây ra như phỗng thế kia?” cô ấy trêu. “Lần đầu được con gái nắm tay à?”

“Không phải,” tôi hắng giọng, cố tỏ ra bình tĩnh. “Nhưng là lần đầu tiên được *em* nắm tay công khai như thế này.”

“Thế có thích không?” cô ấy hỏi, người hơi rướn về phía tôi, giọng thì thầm quyến rũ.

“Thích,” tôi trả lời không chút do dự, siết nhẹ tay cô ấy. “Thích chết đi được.”

Nụ cười trên môi An càng rạng rỡ hơn. Cô ấy không nói gì nữa, chỉ tựa đầu vào vai tôi một cách đầy tin tưởng, mắt lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ. Khoảnh khắc ấy thật bình yên. Mọi ghen tuông, cãi vã của ngày hôm qua như đã tan biến hết, chỉ còn lại sự ngọt ngào và gắn kết. Tôi tham lam hít lấy mùi hương dầu gội quen thuộc từ mái tóc cô ấy, cảm thấy mình là người đàn ông hạnh phúc nhất thế gian.

Đúng lúc đó, giảng viên bước vào. Cả lớp im phăng phắc. An cũng ngồi thẳng dậy, nhưng tay chúng tôi vẫn không rời nhau. Cô ấy lấy vở và bút ra bằng một tay, dáng vẻ có chút chật vật nhưng lại vô cùng đáng yêu. Tôi mỉm cười, cũng lấy đồ dùng học tập của mình ra.

Bài giảng bắt đầu. Tôi cố gắng tập trung vào những con số và biểu đồ kinh tế vĩ mô trên màn chiếu, nhưng tâm trí tôi cứ liên tục bị phân tán. Hơi ấm từ bàn tay cô ấy, mùi hương từ cơ thể cô ấy, và cả cảm giác hạnh phúc lâng lâng khiến tôi không thể nào tập trung hoàn toàn được.

Đang mơ màng, tôi bỗng cảm thấy một sự đụng chạm nhẹ ở đùi mình. Tôi giật mình, cúi xuống nhìn. Bàn tay còn lại của An, không biết từ lúc nào, đã rời khỏi mặt bàn và đang đặt lên đùi tôi, ngay dưới gầm bàn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận