Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Phòng Thay Đồ Và Âm Thanh Kích Tình
Cửa hàng nội y nằm ở một góc khuất của trung tâm thương mại, trang trí với tông màu đỏ đen huyền bí và sang trọng. Ánh đèn vàng ấm áp tạo nên một không gian riêng tư, kín đáo. Điều kỳ lạ là vào giờ này mà cửa hàng lại vắng tanh, không có lấy một bóng nhân viên, chỉ có mùi tinh dầu hoa nhài thoang thoảng, ngọt ngào đến mức gây nghiện.
Lâm Tuyết chọn một bộ nội y màu đỏ rực, thiết kế dây chéo chằng chịt vô cùng táo bạo, rồi đẩy Hứa Huân vào phòng thay đồ cùng mình với lý do: “Dây rợ lằng nhằng quá, thúc giúp cháu cột với!”
Hứa Huân đứng trong phòng thay đồ chật hẹp, bốn phía đều là gương phản chiếu, nhìn đâu cũng thấy bóng dáng của hắn và Lâm Tuyết. Không gian nhỏ hẹp khiến mùi hương cơ thể cô càng trở nên nồng đậm, hoà quyện với mùi tinh dầu tạo thành một thứ hương gây mê chết người.
Lâm Tuyết đứng quay lưng lại với hắn, chiếc áo ngoài đã được cởi bỏ, để lộ tấm lưng trần trắng muốt, mịn màng như ngọc thạch. Đường cong thắt lưng mềm mại dẫn xuống bờ mông tròn trịa được bao bọc trong chiếc quần lót ren đỏ bé xíu, chỉ che được những phần cần che nhất.
Tay Hứa Huân run rẩy cầm lấy những sợi dây mảnh mai, cố gắng tập trung vào việc thắt nút mà không chạm vào làn da nóng hổi của cô. Nhưng mỗi lần ngón tay hắn vô tình lướt qua, Lâm Tuyết lại khẽ rùng mình, phát ra những tiếng ư ử khe khẽ như mèo con bị cù lét.
“Ưm… chỗ đó… chặt quá thúc thúc…”
“Xin lỗi… để thúc nới lỏng ra…” Hứa Huân luống cuống, trán lấm tấm mồ hôi. Hắn cảm thấy mình như đang tra tấn bản thân. Hình ảnh phản chiếu trong gương tra tấn thị giác hắn, hơi thở của cô tra tấn thính giác hắn, và mùi hương của cô tra tấn khứu giác hắn.
Đúng lúc này, từ phòng thay đồ bên cạnh vang lên những âm thanh lạ. Tiếng va chạm “bạch… bạch…” đều đặn, tiếng thở dốc nặng nề của đàn ông và tiếng rên rỉ không kìm nén được của phụ nữ: “A… sướng quá… mạnh nữa đi anh… ôi… sâu quá…”
Hứa Huân và Lâm Tuyết đồng thời cứng đờ người. Không cần nói cũng biết bên cạnh đang diễn ra chuyện gì. Âm thanh sống động, chân thực đến mức như thể đang diễn ra ngay bên tai họ.
Lâm Tuyết quay lại nhìn Hứa Huân, đôi mắt ướt át, long lanh chứa đầy dục vọng không che giấu. Cô cắn môi, gương mặt đỏ bừng, bộ ngực phập phồng dữ dội sau lớp áo lót dây chéo chưa kịp buộc xong, hai đầu nhũ hoa cương cứng nổi rõ lên.
“Thúc thúc…” Cô thì thầm, giọng nói run rẩy, đầy khao khát.
Lý trí của Hứa Huân đứt phựt. Tiếng rên rỉ bên cạnh như liều thuốc kích thích cuối cùng, đánh sập bức tường phòng ngự mỏng manh của hắn. Hắn không thể chịu đựng được nữa. Hắn lao tới, ôm chặt lấy Lâm Tuyết, cúi xuống ngậm lấy đôi môi anh đào đang hé mở kia, hôn ngấu nghiến như một kẻ chết khát tìm thấy nguồn nước.
Lâm Tuyết cũng nhiệt tình đáp lại, hai tay vòng qua cổ hắn, ghì chặt hắn xuống. Nụ hôn mang theo sự dồn nén, khao khát và cả sự cấm kỵ đầy kích thích. Lưỡi hắn luồn sâu vào khoang miệng cô, khuấy đảo, cuốn lấy chiếc lưỡi đinh hương của cô mà mút mát, dây dưa.
Bàn tay Hứa Huân không còn kiêng dè gì nữa, trực tiếp bao phủ lên bầu ngực sữa căng tròn, nhào nặn mạnh bạo. Hắn cảm nhận được sự mềm mại, đàn hồi tuyệt vời trong lòng bàn tay, cảm nhận được đầu nhũ hoa cứng ngắc đang cọ xát vào lòng bàn tay hắn.
“A… ưm…” Lâm Tuyết rên rỉ trong nụ hôn, cơ thể cô uốn éo, ép sát vào người hắn, để cho cự vật đang cương cứng của hắn chèn ép giữa hai đùi non của mình.
Căn phòng nhỏ bé giờ đây ngập tràn mùi vị của tình dục, nóng bỏng và điên cuồng, hoà nhịp cùng âm thanh hoan lạc từ phòng bên cạnh tạo thành một bản giao hưởng của dục vọng nguyên thuỷ nhất.

Bình luận (0)

Để lại bình luận