Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Tuyên Thệ Của Sói
Ba ngày sau, Di Di thấy mình như đang mơ.
Lâu đài nhỏ ở ngoại ô ngập trong hoa tươi. Ngạn Kỳ và Nặc Nhân quyết định tổ chức một hôn lễ theo kiểu của con người, nhưng khách mời toàn là đồng loại. Đây là lần đầu tiên Di Di tham dự một “khế ước” trọng đại như vậy.
Cô mặc chiếc váy màu yến mạch mà Chiếu Dã đã chọn, cảm thấy hơi lạc lõng nhưng cũng đầy hân hoan. Cô nhìn những bức ảnh cưới của Ngạn Kỳ và Nặc Nhân được trưng bày trong hoa viên, trái tim dâng lên một nỗi khao khát mơ hồ.
“Chúng ta… hình như chưa từng chụp chung tấm nào.” Cô quay sang Chiếu Dã, bất an nói.
Chiếu Dã không thích máy ảnh, hắn cảm thấy nó vô nghĩa. Nhưng nhìn ánh mắt mong chờ của Di Di, hắn cau mày. “Em muốn chụp?”
Di Di gật đầu lia lịa.
“Vậy thì chụp.” Hắn nói, như thể ban ơn. “Sau này mỗi ngày đều chụp, chụp đến khi em chán thì thôi.”
“Thật ạ?” Di Di cười rạng rỡ, ôm chầm lấy tay hắn.
Nghi thức diễn ra trên bãi cỏ. Mai Hoa Lộc, với tư cách là người đứng đầu Động Hiệp, làm chủ hôn. Nặc Nhân mặc váy cưới trắng muốt, đẹp đến mức Di Di nín thở.
“Chị dâu đẹp quá… Anh Ngạn Kỳ hôm nay cũng đẹp trai ghê.” Cô thì thầm với Chiếu Dã.
Chiếu Dã chỉ “Hừ” một tiếng, ánh mắt không rời khỏi Di Di.
Khi Ngạn Kỳ dõng dạc nói: “Vợ ơi, anh yêu em!”, cả hoa viên vỡ òa trong tiếng vỗ tay. Di Di cũng vỗ tay nhiệt liệt, mắt lấp lánh xúc động.
Ngay lúc đó, bên tai cô vang lên một giọng nói trầm thấp, quen thuộc, cũng lặp lại chính xác câu nói đó:
“Vợ ơi, anh yêu em.”
Di Di cứng người, quay phắt sang. Chiếu Dã không nhìn sân khấu, hắn đang nhìn cô, đôi mắt thâm trầm, nghiêm túc đến đáng sợ. Giữa hàng trăm đồng loại, hắn không hề ngượng ngùng.
Đó không phải là một lời nói đùa. Đó là một lời tuyên thệ của sói.
“Anh… anh nói gì…” Mặt Di Di nóng bừng, tim đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Chiếu Dã không lặp lại. Hắn chỉ cúi xuống, đặt lên môi cô một nụ hôn nhẹ, nhưng mang sức nặng của ngàn cân. “Về nhà, anh nói lại cho em nghe.”
Tiệc tối, Di Di kéo Chiếu Dã đi chụp ảnh cùng cô dâu chú rể.
“Hai người đứng tự nhiên nhé.” Người thợ ảnh nói.
Di Di lập tức căng thẳng, khoác tay Chiếu Dã, nở một nụ cười tiêu chuẩn công nghiệp.
“Chàng trai, cậu cũng cười một chút đi.”
Chiếu Dã nhìn thẳng vào ống kính, mặt lạnh như tiền. Hắn cố nhếch mép, tạo ra một nụ cười còn đáng sợ hơn cả lúc không cười.
“Ặc…” Người thợ ảnh lúng túng. “Hay là… cậu nhìn cô gái bên cạnh mình đi.”
Ngay lập tức, tảng băng tan chảy.
Chiếu Dã quay sang Di Di. Ánh mắt hắn không còn vẻ lạnh lùng, chỉ còn lại sự ôn nhu thiêu đốt, như thể cả thế giới này chỉ có một mình cô. Hắn nhìn cô say đắm, như muốn khắc ghi từng đường nét.
“Tách!”
Người thợ ảnh bắt được khoảnh khắc đó. Anh ta đưa cho Di Di xem. Trong ảnh, cô cười rạng rỡ, còn anh, dù không nhìn ống kính, nhưng ánh mắt nhìn cô còn quý giá hơn bất cứ nụ cười nào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận