Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Âm hộ, ngực, có ngứa không?”

Diệp Chi ngậm miệng, hốc mắt ươn ướt.

Cái này cô biết phải nói như thế nào đây?

Anh trai rõ ràng đã biết, anh chỉ muốn cô mở miệng nói ra những lời đó.

Diệp Nam Phong không đợi được áp án, đột nhiên mút mạnh lỗ tai cô, thân thể Diệp Chi rùng mình một cái, khoái cảm trào ra không cách nào trốn được.

“A a….”

Anh ấy không dừng lại mà vẫn tiếp tục mút.

Cô vội vàng khóc lóc nói: “Ngứa, có ngứa… ưm ư….”

Diệp Nam Phong lúc này mới thả lỏng, chuyển sang liếm nhẹ, đồng thời hỏi: “Ngứa chỗ nào?”

Diệp Chi hít hít mũi: “Ngực…. còn có, có âm hộ….”

Diệp Nam Phong lúc này mới buông lỗ tai cô ra: “Chi Chi có thể nói được lời này, anh hai rất vui vẻ.”

Anh kéo tay Diệp Chi xuống giữa hai chân mình, để cô lại lần nữa chạm vào dương vật của anh.

Diệp Chi chỉ có thể ngoan ngoãn sờ vào chỗ đó của anh trai, cô phát hiện ra nó lại lớn hơn một vòng.

Vừa định thu tay lại, Diệp Nam Phong đã ấn chặt tay cô: “Đừng buông ra, cảm nhận một chút sau khi em làm những điều đó, anh đã vui vẻ đến chừng nào.”

Diệp Chi trước giờ chưa từng sờ trực tiếp vào dương vật, thì ra nó cũng biết cử động, theo thời gian còn to lên, thật sự rất đáng sợ.

Cô cho rằng mình đã sẵn sàng, nhưng giờ phút này cô vẫn còn sợ hãi, thoát khỏi tay Diệp Nam Phong: “Anh, anh chỉ cần nói thôi, em sẽ nghe lời.”

Anh thả lỏng tay cô ra, cười nhạo nói: “Mới vậy đã sợ rồi thì làm sao lấy lòng anh?”

Nếu muốn thuyết phục anh trai, cô phải tỏ một chút thành ý mới được.

Diệp Chi cúi đầu, trong lúc nhất thời không biết nên làm gì.

“Không phải em vừa nói ngứa sao?” Diệp Nam Phong trực tiếp đút tay vào áo ngực cô, nắm trọn lấy bầu ngực: “Như vậy có làm em dễ chịu hơn không?”

Cô cúi đầu, môi bị cắn đến rỉ máu.

Bàn tay anh trai vẫn kiên nhẫn mài mòn ý chí người khác, lỗ tai nhuốm màu dục vọng vẫn chưa phai nhạt, trên ngực truyền đến cảm giác tê ngứa, Diệp Chi phải thận trọng hít thở thật sâu.

“Em thoải mái hay không thì nói ra, lần nào cũng để anh hai phải hỏi. Là do Chi Chi ngốc hay là không muốn nói cho anh hai biết?”

Dù cô có nói hay không thì anh trai vẫn sẽ làm giống như lúc ở bệnh viện, đôi mắt cô không thể nhìn thấy nên rất dễ dàng bị anh dẫn dắt.

Vì vậy, cô không ngừng nhắc nhở bản thân, cũng chỉ là vài câu nói với anh mà thôi, chuyện xấu hổ giữa hai người cũng đã làm đến bước này rồi, cô còn bận tâm điều gì nữa?

Diệp Chi thở dốc một tiếng: “Ừm….. Em thích….” Cô đè mạnh tay Diệp Nam Phong lên ngực mình, cố kìm nén nước mắt, “Em thích như vậy, nó….. ưm…. rất thoải mái…..”

“Chi Chi không thể chỉ có nói thôi, em cảm thấy thoải mái thì muốn làm gì? Ngẫm lại quá khứ xem.”

Trước đó….. Trước đó toàn là anh chủ động.

Diệp Nam Phong bỗng dưng rút tay lại: “Nếu Chi Chi miễn cưỡng như vậy thì anh hai cũng không cần Chi Chi chủ động nữa. Em cứ ở nhà với đôi chân không thể di chuyển này đi, anh hai có thể nuôi Chi Chi cả đời.” Anh vuốt ve đôi mắt Diệp Chi, thì thầm với chất giọng quỷ dị, “Em nói xem, có được không?”

“Không… Không cần….” Diệp Chi cuống quít cởi áo mình ra, để lộ cơ thể trước mặt Diệp Nam Phong, bàn tay run rẩy nắm lấy tay anh, “Em có thể chủ động….”

“Em muốn giả vờ cho giống thì phải đưa cảm xúc thật của mình vào. Chi Chi, em phải học cách tận hưởng mà không phải bài xích. Hãy coi anh hai như người yêu và thuận theo ham muốn của cơ thể, lúc đó em mới có thể làm một cách tự nhiên.”

Từ người thân trở thành người yêu, quá trình chuyển đổi này quả thật quá khó với cô.

Nhưng anh trai nói đúng, cô không thể bài xích cảm giác này, nếu không cô vĩnh viễn cũng không làm anh hài lòng, anh ấy rất nhạy cảm, nhất định sẽ phát hiện ra cô giả vờ, đến lúc đó anh sẽ tiếp tục làm cô tàn tật và mù lòa.

Bây giờ cô đang làm mọi việc một cách quá miễn cưỡng, thành ra mọi thứ đều không đi đến đâu, rất khó để cô có thể thuyết phục anh ấy để cô được khỏi hẳn bệnh.

Diệp Chi nghĩ về những chuyện trong quá khứ, khi cô không cẩn thận cắt vào da, là anh trai thổi vết thương cho cô. Lúc nhỏ, anh rất thích cõng cô đến trường. Hay khi cô làm vỡ món đồ cổ mà ba thích nhất, cũng là anh chủ động nhận trách nhiệm và bị ba đánh. Sau khi cô bị thương, anh luôn là người quan tâm chăm sóc cho cô, nếu anh không phải là anh trai của cô….

Bình luận (0)

Để lại bình luận