Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô không hề tức giận, tất nhiên là tính cách của Hạ Cảnh Chiêu như vậy có liên quan tới gia đình rồi.

Dịch Nhữ chỉ mỉm cười vì thấy khá hoang đường, “Dì à, chắc không phải bước tiếp theo là dì rút tiền ra bảo tôi rời xa con trai dì chứ?”

Mẹ Phương bình tĩnh, nhưng bà lại hừ nhẹ, “Cũng có khả năng này.”

Dịch Nhữ mỉm cười, “Vậy thì hình như dì không đủ tư cách rồi, những người mẹ khác sẽ đập tiền rồi bảo người dụ dỗ con mình mau cút đi, nhìn dì không được chủ động cho lắm, không đuổi được tôi đâu.”

Mẹ Phương nhíu mày, Dịch Nhữ dùng chiêu ăn miếng trả miếng, nhanh chóng cướp lời bà, “Nhưng dì nói đúng, đúng là tôi không muốn kết hôn, có thể dì không biết con trai mình vẫn luôn làm chuyện giam cầm bất hợp pháp, ai mà muốn gả cho anh ấy chứ?”

“Tôi biết, đó là chuyện bình thường.” Mẹ Phương lạnh lùng nói, “Chẳng phải cô luôn nghĩ tới chuyện chạy trốn à? Từ việc này, tôi rất tán thành hành vi của nó, nó nắm chắc thứ mình muốn.”

“Hả?” Dịch Nhữ kinh ngạc, cô như đã bị đảo lộn nhận thức, coi như đã hiểu được cái gì là con nhà tông không giống lông cũng giống cánh, trong mắt người phụ nữ này, cô như một món đồ thôi.

“Nhưng cô không đủ tiêu chuẩn, theo thời gian cô sống chung với con tôi, ít nhất là bây giờ cô phải mang thai sáu tháng rồi. Nhưng công dụng mang thai của cô chưa xảy ra, cô vẫn chưa mang thai, nhìn cô cũng không ngoan ngoãn gì, chẳng những không thể trở thành một người vợ hiền mà còn gây rắc rối cho nó.”

Nghe xong, suýt thì Dịch Nhữ nôn ra, nói cách khác, từ đầu bà đã biết tất cả những chuyện Hạ Cảnh Chiêu làm, nhưng vì đây là chuyện riêng tư nên vẫn luôn che giấu.

Giọng nói lạnh lùng tao nhã của mẹ Phương bỗng trở nên đáng kinh tởm qua tai Dịch Nhữ, “Vậy nên tôi đã tranh thủ cơ hội cho cô rồi đó, nếu cô muốn rời khỏi đây, vào ngày diễn ra hôn lên, tôi sẽ phái người tới giúp cô, trong thời gian tiếp theo cô cứ hầu hạ con tôi cho tốt là được.”

“Dì cũng là phụ nữ, chắc hẳn dì biết điểm yếu của phụ nữ. Ngay cả dì còn không tôn trọng phụ nữ nữa, tôi thấy tiếc cho người vợ tương lai của Hạ Cảnh Chiêu. Còn nữa, dì chắc chắn là tôi không mang thai thì vấn đề nằm ở tôi chứ không phải là anh ấy hả? Dì tự tin với anh ấy quá. Hạ Cảnh Chiêu làm chuyện cực đoan này, e rằng đây là phúc của dì, ở với ai cũng chẳng hạnh phúc được. Cảm ơn dì dùng hết sức mình để tôi rời xa anh ấy…”

Giọng điệu của Dịch Nhữ vẫn vẫn lịch sự như trước, nhưng cô nói rất nhanh, khiến mẹ Phương không kịp trở tay.

“Dì không cần quan tâm về chuyện tôi và anh ấy sống chung như thế nào, nhưng tôi sẽ cân nhắc lời đề nghị của dì.”

Mẹ Phương tức giận đến mức hàng mi run rẩy, bà đứng phắt dậy, “Cô có tư cách gì mà dám nói chuyện với tôi như thế!”

Dịch Nhữ mỉm cười, “Tạm biệt.”

Quản gia cúi người soi đường cho cô, cô vừa ra khỏi cửa mà thấy được tài xế cùng với Phương Lê đang lo lắng, cô lên xe đi mất.

Mẹ Phương tức giận ngồi xuống.

Sau khi im lặng một lúc lâu, bà phất tay ra hiệu, quản gia mở màn hình lớn cho bà, gương mặt tuấn tú của Hạ Cảnh Chiêu xuất hiện trên đó.

Hiển nhiên, anh đã chứng kiến cả cuộc nói chuyện vừa rồi, trên người chỉ có lệ khí u ám.

Mẹ Phương vừa nhìn thấy gương mặt kia là tức giận không chỗ trút, bà đan tay trước ngực, trách mắng Hạ Cảnh Chiêu.

“Nhìn con oắt mà con nhặt về kìa, đây là người vợ mà con đã chọn đấy! Nếu con không kiểm soát tốt thì để mẹ lo.”

“Mẹ không cần nhúng tay vào đâu.”

Trong giọng nói của Hạ Cảnh Chiêu không chút cảm xúc, chỉ có lạnh lùng cứng rắn, anh gằn từng chữ:

Bình luận (0)

Để lại bình luận