Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Không muốn đi.” Văn Tẫn cắn một miếng thịt, sau khi nuốt xuống mới nói, “Nhiều người muốn ký tên, rất phiền.”

Tưởng Uyển hơi mỉm cười, không nói gì nữa, chỉ nghĩ chờ anh thi đấu xong, tìm một tiệm cắt tóc hẻo lánh, nhờ thợ cắt tóc cắt ngắn đi một chút.

Dài chút nữa là che luôn cả mắt.

Hôm nay Văn Tẫn vẫn mặc đồ thể thao như trước, một thân màu trắng, cũng không phải bộ quần áo ngày hôm qua.

Trong ba lô của anh có một bộ hoàn toàn mới, bộ ngày hôm qua đã đưa đi giặt.

Chờ anh chuẩn bị xong quần áo giày dép, Tưởng Uyển đã ngậm bánh bao, cầm sữa đậu nành xách ba lô đi ra, trước khi ra ngoài còn không quên nhắc nhở anh, “Thẻ phòng.”

Cô không giống những cô gái khác, cần trang điểm phối quần áo, bắt bạn trai phải chờ thật lâu.

Văn Tẫn nhìn cô nói, “Tưởng Uyển, em rất kỳ quái, em không để anh đợi.”

Thiếu chút nữa Tưởng Uyển đã phun sữa đậu nành trong miệng ra.

Rốt cuộc ai kỳ quái vậy.

Tới đại sảnh lầu một, mấy người Đồng La Thiêu cầm bánh bao, vừa ăn vừa nói chuyện trên trời dưới đất.

Thấy hai người đi tới, Đồng La Thiêu thét to một tiếng, “Đi đi đi! Cậu ấy đến rồi!”

Xe đã ở ngay trước cửa, bởi vì bọn họ gần một năm không thi đấu, lúc lên xe thì vô cùng phấn khởi, trừ… Văn Tẫn.

Tưởng Uyển ngồi bên cạnh anh, nắm tay anh hỏi, “Anh không cảm thấy hồi hộp sao?”

Văn Tẫn lắc đầu.

Tưởng Uyển lại hỏi, “Lúc trước anh từng cảm thấy hồi hộp chưa?”

Văn Tẫn lắc đầu.

Tưởng Uyển cho rằng anh không rõ hồi hộp là cái gì, giải thích cho anh nghe, “Hồi hộp chính là… rất kích động, tim đập nhanh, cơ thể run rẩy.”

Văn Tẫn nhìn cô một cái, con ngươi đen nhánh vô cùng nghiêm túc, “Tưởng Uyển, đó không phải là hồi hộp.”

“Đó là cao trào.”

“…”

Văn Tẫn lắc đầu.

Tưởng Uyển lại hỏi, “Lúc trước anh từng cảm thấy hồi hộp chưa?”

Văn Tẫn lắc đầu.

Tưởng Uyển cho rằng anh không rõ hồi hộp là cái gì, giải thích cho anh nghe, “Hồi hộp chính là… rất kích động, tim đập nhanh, cơ thể run rẩy.”

Văn Tẫn nhìn cô một cái, con ngươi đen nhánh vô cùng nghiêm túc, “Tưởng Uyển, đó không phải là hồi hộp.”

“Đó là cao trào.”

“…”

Xe chạy qua bóng râm của hàng cây xanh trong công viên, rẽ tới đường lớn, hai bên đường là vô số cửa hàng nổi tiếng trên mạng, có tiệm trà sữa, quán cà phê đủ loại kiểu dáng.

Tưởng Uyển nhìn không chớp mắt, ngẫu nhiên sẽ nhìn chằm chằm cả đám trai lẫn gái đang đứng ở góc đường chờ đèn đỏ, bọn họ cầm túi xách, dáng vẻ vội vã đi làm, trong tay không phải bánh mì hay cà phê, mà là cầm di động vừa đi vừa nhìn.

Lúc đến gần địa điểm, Tưởng Uyển đã chú ý tới một số nhóm fans đang cầm đồ tiếp ứng đi tới, trên đầu các cô ấy đeo dạ quang [1] ác ma nhỏ phát sáng, có một ít là tai thỏ, còn có gậy huỳnh quang đủ loại kiểu dáng đứng chờ.

“Chị muốn không?” Đồng La Thiêu thấy Tưởng Uyển nhìn chằm chằm, nói với cô, “Đợi lát nữa bảo A Tẫn mua cho chị một cái.”

“Không không không, tôi chỉ nhìn thôi.” Tưởng Uyển xua tay, cô từng tuổi này rồi, đeo cái kia rất ngượng ngùng.

Xe dừng lại, Tưởng Uyển nhìn trước cửa đông nghịt người.

Có hàng trăm hàng ngàn fans và nhân viên công tác được an bài, còn có không ít nhiếp ảnh gia khiêng camera và thành viên mặc đồng phục của chiến đội bên cạnh.

Cô có bồn chồn nhìn Văn Tẫn, thấy mặt anh không cảm xúc đeo khẩu trang lên, còn lấy ra một cái khác đeo lên cho cô.

“…”

Vừa xuống xe, âm thanh ồn ào náo động như thủy triều điên cuồng ùa vào màng nhĩ.

“A a a a a a anh Tẫn! Anh Tẫn tới rồi!”

“Hỏa ca! Em yêu anh! Mau mau mau! Hỏa ca hôm nay lại đẹp trai lên một tầm cao mới!”

“A Tẫn! A Tẫn nhìn qua đây đi! Nhìn em này! Huhuhu! Liếc mắt nhìn em một cái thôi!”

“A Tẫn nắm tay bạn gái của anh hả?! A a a a! Nhìn có vẻ rất bình thường!”

“Đừng ồn nữa! Đừng đẩy! Lui ra sau! Tất cả lui ra sau!” Giọng nói của bảo an vang lên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận