Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cơn Bão Đơn Hàng và Nụ Hôn Gió Vụng Trộm
Chuyến đi biển kết thúc, nhưng dư âm của nó thì còn mãi. Tuy nhiên, thực tế nhanh chóng kéo họ về mặt đất .
Bộ trang sức Vi Dự thiết kế, sau khi lô hàng đầu tiên được bán ra, đã tạo nên một cơn sốt . Những lời khen ngợi, những bức ảnh “feedback” xinh lung linh tràn ngập Weibo . Và thế là, đơn hàng ập đến.
Phòng khách nhà Điền Điềm biến thành một nhà kho thực thụ . Băng keo, hộp carton, giấy vụn ở khắp mọi nơi. Cô bận đến mức không có thời gian để thở . Cả ngày chốt đơn, đóng hàng, chạy đi gửi hàng. Mệt lử. Nhưng cô ngủ rất ngon . Nằm xuống là ngủ, không còn trằn trọc suy nghĩ linh tinh .
Vi Dự xót vợ. Anh chạy sang tính phụ .
“Không!” Điền Điềm dán băng keo xoành xoạch, đẩy anh ra. “Anh về phòng vẽ đi. Anh còn nợ bản thảo đó. Em tự lo được.”
“Nhưng em…”
“Em không sao.” Cô kiễng chân, hôn chụt vào cằm anh. “Chỉ cần… mỗi bữa anh nấu cơm, nấu thêm phần cho em ăn ké là được.”
Thế là, kế hoạch ra mắt phụ huynh chính thức bị hoãn lại .
Dì Chu nóng ruột. Bà gọi cho Vi Dự.
“Sao rồi con? Điềm Điềm có vẻ bận lắm hả?”
“Vâng, dạo này đơn nhiều.”
“Để mẹ qua phụ con bé một tay nhé?”
“Thôi mẹ. Mẹ nghỉ đi. Con lo được rồi.” Vi Dự biết, mẹ anh mà qua, thế nào cũng biến thành buổi “tuyển dâu”, Điền Điềm sẽ càng thêm áp lực.
“Thế mẹ hầm canh mang qua. Tẩm bổ!”
Lần này thì Vi Dự không từ chối .
Chiều hôm đó, Dì Chu xách theo bình canh gà hầm sâm, dùng chìa khóa dự phòng mở cửa nhà Vi Dự . Vắng tanh. Bà gọi điện, mới biết anh đang “chui” ở phòng đối diện .
“Con chào dì!” Điền Điềm chạy ra mở cửa, tóc tai rối bù, mặt dính bụi giấy .
“Ui giời, con bé này.” Dì Chu vừa thương vừa buồn cười . “Bận đến thế cơ à? Con cứ làm đi, đừng ngại, dì mang canh qua cho hai đứa.”
“Không đâu ạ, hôm nay cũng gần xong rồi.”
Vi Dự đang ngồi bệt dưới sàn, dán dở mã vận đơn . Dì Chu đặt bình canh lên bàn, bà không vội múc ra, mà đứng ở cửa bếp, lẳng lặng quan sát.
Hai cái đầu chụm lại, đang thì thầm gì đó. Điền Điềm cầm một cái con dấu (chắc là dấu “Thank you” của shop), cô nắm lấy bàn tay Vi Dự, nhẹ nhàng ấn lên mu bàn tay anh một cái .
“In dấu nè.”
Vi Dự nhìn “hình xăm” mới trên tay mình, rồi ngước lên nhìn cô, mắt cười cong thành vầng trăng khuyết .
Điền Điềm cũng cười. Cô bất ngờ chu môi, làm một động tác “chụt” gió về phía anh .
Vi Dự, không chút do dự, cũng nghiêng đầu, “bắt” lấy nụ hôn gió đó, rồi nhéo nhẹ cái mũi lấm lem của cô .
Dì Chu đứng đó, trái tim tan chảy . Bà đã sống gần hết đời người, nhưng nhìn cảnh tượng này, bà vẫn thấy tim mình đập rộn ràng . Cái thứ tình yêu gà bông này, sao mà nó đáng yêu thế không biết. Tuổi trẻ thật tốt.
“Khụ!” Bà cố tình hắng giọng.
Hai đứa giật bắn mình, vội vàng tách nhau ra, mặt đỏ bừng.
“Canh… canh tới rồi đây!” Dì Chu cười tủm tỉm. “Uống đi cho nóng. Bao nhiêu tình cảm của mẹ ở trong này đó!”
“Cảm ơn mẹ.”
“Cảm ơn dì ạ.”
“Uống đi con.” Dì Chu ngồi xuống, nhìn đống hàng hóa. “Làm ăn tốt quá hả? Giỏi thật.”
“Dạ, cũng nhờ Vi Dự cả ạ.” Điền Điềm ngọt ngào nói . “Mẫu mới này đều là anh ấy thiết kế đó. Siêu đẹp!”
“Ồ!” Dì Chu ngạc nhiên . “Con trai mẹ mà cũng biết thiết kế trang sức à? Giỏi quá ta!” Bà vỗ vai con trai.
“Giỏi thật đó dì! Mọi người ai cũng khen!”
“Thì nó giống mẹ,” Dì Chu hất mặt đầy tự hào, “Đã làm gì là dồn hết tâm tư tình cảm vào đó. Phải không con trai?”
Bà nháy mắt với Vi Dự. Anh chỉ biết gãi đầu cười.
“Thôi, cuối tuần này bận cũng phải về nhà ăn cơm.” Dì Chu ra quyết định . “Bố con cũng nhắc rồi. Chốt thế nhé? Điềm Điềm thu xếp được không con?”
“Dạ… dạ được ạ.” Đơn hàng cũng đã vãn .
Cuối cùng, ngày này cũng phải tới.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận