Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thực sự đã lâu rồi cô không được nghỉ ngơi thoải mái như vậy.
Khương Yển đợi lâu như vậy mới được người đẹp chủ động ôm ấp, trong lòng coi như là thỏa mãn.
Anh đang chuẩn bị xoay người mà lên nhưng nhìn Trần Vũ Hàm đã cuộn chăn bông sang một bên, cuối cùng đứng dậy xuống giường.
“Rời giường đi, lát nữa còn trả phòng, phải về sớm một chút mới được, em còn rất nhiều chuyện phải giải quyết.”
Hiện tại cô cũng đã chuẩn bị sẵn sàng đêm nay phải thức khuya, cô cũng chuẩn bị chờ sau khi trở về sẽ đăng một vài tin tuyển dụng trên mạng và tuyển thêm một vài người để phụ giúp.
Cô đã nghĩ về việc tuyển dụng người trước đây nhưng chưa có thời gian để giải quyết nó cho đến bây giờ thực sự đã bị trì hoãn quá lâu.
Khương Yển nhìn cô mặc một thân váy ngủ quyến rũ, buộc tóc về phía sau, kéo dây cao su trên cổ tay buộc lên trên, khi dây da quấn quanh sợi tóc, làn váy kia sẽ theo đó mà rơi xuống, cặp mông không thể hoàn toàn bị bao bọc bởi qυầи ɭóŧ ren cũng như ẩn như hiện.
Mẹ kiếp, lại là lúc nhìn thấy thì không ăn được!
Khương yển nhanh chóng vươn tay muốn bắt người, nhưng cô ngược lại rất biết nắm bắt thời cơ, xoay người đi về phía phòng vệ sinh bên kia, muốn đi rửa mặt và trang điểm.
“Đúng rồi, tối nay, còn có hàng mới phải chụp, anh có tới hay không?”
“Tới!”
Khương Yển đáp lại một cách sảng khoái, nhìn Trần Vũ Hàm cong mặt mày cười với anh, trong nháy mắt cảm giác máu của mình sắp cạn sạch, linh hồn cũng bị cô lấy đi.
Anh đang suy nghĩ, nếu thật sự có hồ ly tinh trên đời, nhất định sẽ là dáng vẻ này của Trần Vũ Hàm, tuy thuần khiết muốn chiếm hữu, nhưng quyến rũ yêu kiều như một tiểu yêu tinh câu người.
Anh chỉ có thể chờ tới tối nay rồi lại đè cô ra một lần nữa.
Khương Yển đè nén hưng phấn trong lòng xuống, chờ sau khi cây gậy thịt cương cứng trở nên mềm nhũn, lúc này mới mặc quần đứng dậy. Anh cùng Trần Vũ Hàm đi trả phòng, sau khi ăn trưa cùng nhau mới bắt đầu chạy về.
Xe trực tiếp đến cửa viện liền dừng lại, Tiểu Đào vừa nghe thấy tiếng động, lập tức thò đầu ra từ bên trong, nhìn thấy Trần Vũ Hàm đi xuống từ chiếc xe tải cũ nát của Khương Yển, không khỏi nghi hoặc hỏi: “A, anh Khương, không phải hôm nay anh xin nghỉ sao? Sao lại ở cùng một chỗ với chị Vũ Hàm chứ? ”
Trần Vũ Hàm cầm lấy hành lý, nhìn Khương Yển lên tiếng muốn trả lời, lập tức giành trước nói: “Anh ấy đi Ninh Thành làm việc, nghe nói chị có việc ở bên kia, liền thuận đường chở chị về. ”
Nói xong, cô thật đúng là mang theo khẩu khí xa lạ, nhìn Khương Yển nói: “Hôm nay cám ơn anh, hôm nào tôi mời anh ăn cơm. ”
Dứt lời, cô còn vẫy vẫy tay chào tạm biệt anh, trực tiếp mang theo Tiểu Đào xoay người chuẩn bị đi vào bên trong, lại nhìn thấy có một người đàn ông từ bên trong đi ra.

Trên mặt Trần Vũ Hàm hiện lên một tia nghi hoặc, Khương Yển càng thêm cảnh giác, lập tức đứng ở phía sau Trần Vũ Hàm, trong mắt tràn đầy cảm giác khẩn trương “hộ thực”.
Bầu không khí xấu hổ không bao lâu, liền nhìn trên mặt Tiểu Đào hiện lên một tia thẹn thùng còn ngượng ngùng nói: “Đây là đối tượng xem mắt mà dưới quê ba mẹ em sắp xếp cho em, là người làng bên, tên là Lý Mặc, anh ấy vừa vặn cũng làm việc ở Diêu Thành, nhưng hôm qua từ chức khỏi nhà máy, hôm nay không có việc gì tới tìm em, em vốn định nói với chị, nhưng chị Vũ Hàm không trở về, em để anh ấy ở đây với em, còn giúp em gói hàng và in đơn. ”
“A, à, xin chào, tôi là Trần Vũ Hàm.”
Trần Vũ Hàm nhìn người đàn ông bề ngoài có vẻ rất hướng nội và nhút nhát trước mặt, chỉ có chút xấu hổ nở nụ cười.
Sau khi chào hỏi xong, cô chuẩn bị tiếp tục đi vào bên trong, nhưng bị Tiểu Đào ôm lấy tay.
“Chị Vũ Hàm, em cũng đang muốn nói với chị một chuyện, chị xem anh ấy không phải vừa từ chức khỏi nhà máy còn chưa tìm được công việc mới sao, chúng ta không phải đúng lúc cũng thiếu người, có thể tạm thời để anh ấy ở chỗ này thử xem, làm một nhân viên gói hàng được không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận