Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Căn phòng tối tăm chạng vạng, Vương Thiên Nhi quỳ trên nền đất, tóc xõa rối tung nhưng vẫn không mất đi độ bồng bềnh óng ả, quần áo tuy có lấm lem đất bụi, nhưng bộ dáng vẫn là tội nghiệp thanh cao.

Nhìn cánh cửa bị Vương Hàn đạp ra lập tức bật mở, Vương tiểu thư mừng tới rơi nước mắt, giọng nói tràn ngập sợ hãi cùng chờ mong:

– Hàn, cứu em…

Nghe lời cầu cứu này thì có là Trời Phật cũng phải động lòng. Vương Hàn nhìn quanh căn phòng dột nát bụi bẩn, không một bóng người, nhẹ khom người hướng về phía Vương Thiên Nhi hỏi:

– Thiên Nhi, bọn bắt cóc em đã đi đâu rồi?

– Em không biết nữa, vừa rồi chúng đột nhiên bỏ đi. Em…

Vương Hàn cười lạnh, đứng thẳng người, hai con mắt giữa bóng tối sáng lên, dũng mãnh như cái nhìn của đại bàng hoang dã, nhả ra mấy chữ, chính thức đem Vương Thiên Nhi xinh đẹp kiêu sa hóa thành tượng gỗ:

– Chứ không phải, bọn chúng nói với em, là đại ca của chúng gọi ra à?

Vương Thiên Nhi giật thót mình, không thể thốt ra một lời nào ngoài ngạc nhiên sợ hãi. Làm sao… làm sao Vương Hàn có thể biết điều đó? Hắn mới chỉ vừa tới đây thôi cơ mà? Nhưng Vương tiểu thư cô đường đường là xinh đẹp thông minh đệ nhất thiên hạ, làm sao lại dễ dàng khuất phục mà để vở kịch này dang dở:

– Chúng… chúng không có nói gì, chỉ bỏ đi thôi… Anh mau cứu em!

Vương Hàn lại nhếch khóe môi, nhẹ nhàng nói tiếp:

– Tiếc thật, lẽ ra theo kịch bản của em, chúng phải đánh em, định cưỡng hiếp em nữa phải không? Vậy mà chúng chưa làm đã bị gọi đi, lỡ mất kế hoạch của em rồi.

Vương Thiên Nhi lúc này mới thực sự biết tới kinh hoàng. Làm sao Vương Hàn có thể biết được những điều ấy? Chẳng nhẽ hắn đã điều tra ra mọi việc? Không thể nào! Người của Hắc Triệt bang cô thuê làm ăn vô cùng uy tín, sao có thể kém cỏi tới mức để chuyện này bại lộ? Nghĩ vậy, Vương Thiên Nhi càng thêm cố gắng thống thiết, vài giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt tinh xảo:

– Hàn, anh nói gì thế? Ý anh là em tự dàn dựng mọi chuyện? Em là Thiên Nhi, là bảo bối của anh, sao anh có thể…

– Diễn xuất tốt lắm, tôi cũng bất ngờ với em đấy. Xem ra không có nhân chứng, thì hôm nay tôi lại phải mất công cứu người rồi.

Dứt lời, hai người đàn ông cao to liền xuất hiện, đồng thời còn gông cổ thêm hai tên mặt mũi bặm trợn, nham nhở đi vào. Vương Thiên Nhi vừa nhìn thấy hai tên kia thì nước mắt rơi ra như đê vỡ. Nước mắt của sự sợ hãi và tuyệt vọng, Vương Hàn quả thực đã biết hết mọi chuyện rồi.

– Vương tiểu thư, xin thứ lỗi, chúng tôi có thể chống lại Vương tổng, nhưng không thể kháng lệnh Triệt đại ca. Chuyện cô sai bảo, chúng tôi đã khai hết rồi…

Vương Hàn đứng một bên nhìn những giọt nước mắt của Vương Thiên Nhi, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác tức giận cùng ghê tởm. Hắn hận chính bản thân mình vì từ nhỏ đã luôn quan tâm che chở cho một con rắn độc, lòng dạ thâm hiểm khôn lường. Chẳng cần lời nào được thốt ra nữa, sự im lặng rùng rợn này cũng đủ cho Vương Thiên Nhi sợ tới run rẩy rồi.

– Hàn, em…

– Câm mồm!

Nhìn cái nhíu mày mà trước đây hắn chỉ dành cho kẻ ngáng đường, vẻ mặt tức giận tới lạnh băng, ánh mắt khinh thường tới mức còn không thèm chiếu thẳng vào cô, Vương Thiên Nhi càng khóc lớn hơn. Dây trói vẫn còn trên người, tiểu thư cao ngạo ngày thường nay quỳ rạp và hèn mọn, gương mặt đầm đìa ướt át, gắng hết sức quấn lấy chân Vương Hàn:

– Hàn, em xin anh, cũng chỉ vì yêu anh, làm sao em có thể chấp nhận việc anh sẽ cưới con hầu hèn hạ kia…

Vương Hàn nghiến răng, không cần dùng sức cũng có thể đá Vương Thiên Nhi xa ra khỏi mình:

– Đừng gọi tên tôi. Loại đàn bà như cô không đáng để so sánh với Lan Yên.

Vương Thiên Nhi ngạc nhiên tới mức trợn tròn mắt, nhất thời không thể thốt thêm một câu nào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận