Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phương thức ở chung như vậy làm cho Tạ Linh Lăng cảm thấy rất thoải mái, cô cũng sẵn sàng tiếp tục cùng Vu Triều vui vẻ.

Thương tích Vu Triều vẫn không tiện, trong khoảng thời gian này Tạ Linh Lăng đã tình nguyện ‘’chăm sóc’’ cho anh.

Nói là chăm sóc, kỳ thật là ở cùng một chỗ với anh. Mặc dù hai tay Vu Triều không tiện, nhưng anh sẽ không bao giờ để Tạ Linh Lăng can thiệp vào những việc anh có thể tự làm.

Càng kỳ lạ hơn hai người ở cùng một chỗ, không cần nói gì với nhau, tự lo chuyện của mình, anh đọc sách, cô chơi điện thoại di động hoặc xem TV, ngày tháng trôi qua rất nhanh.

Tạ Linh Lăng phát hiện, cô và Vu Triều ở cùng một chỗ rất rất thoải mái, không cần giả vờ cái gì, cô chính là cô.

Trong hai ngày qua, Tạ Linh Lăng cũng có ý thích bắt đầu cố gắng nấu cơm cho Vu Triều, dù sao lúc trước anh cũng nấu cơm cho cô mấy lần, coi như đây là phép lịch sự.

Đối với việc này bản thân Vu Triều do dự nhiều lần, cuối cùng quyết định cho Tạ Linh Lăng một cơ hội để “biểu hiện’’.

Vu Triều chưa bao giờ nghĩ tới việc để Tạ Linh Lăng xuống bếp, thứ nhất anh vẫn cảm thấy điều đó là không cần thiết, thứ hai anh chưa bao giờ nghĩ đến chuyện để cô vào bếp.

Khi ở bên Tạ Linh Lăng, Vu Triều nghĩ nhiều nhất chính là làm cho cô vui vẻ thoải mái.

Cô không cần phải làm gì cả, chỉ ngồi ngẩn người, anh cũng cảm thấy rất tốt.

Hai người cùng đi mua nguyên liệu, ngay trong quầy rau củ ở dưới lầu khu phố nhỏ.

Dì của quán ăn hiển nhiên rất quen thuộc với Vu Triều, dì còn trêu ghẹo Vu Triều mấy lần: “Bạn gái cháu à? Đẹp quá. ”

Vu Triều không phủ nhận cũng không thừa nhận mà chỉ là khóe môi mang theo nụ cười không che dấu được sự hạnh phúc.

Trong chuyện này Tạ Linh Lăng cũng lười giải thích, dù sao càng nói càng loạn. Nhưng không thể phủ nhận là hiện tại cô cũng không bài xích việc Vu Triều ở chung, thậm chí còn có chút mong chờ.

Mua đồ ăn xong lên lầu, Tạ Linh Lăng xắn tay áo lên bắt đầu rửa rau, thái rau.

Hiếm khi Vu Triều lười biếng nghiêng người sang một bên nhìn cô, mọi ánh mắt anh đều đổ dồn về phía cô. Tại thời điểm này dường như là một cảm giác hạnh phúc chảy dài trong tim.

Không phải Tạ Linh Lăng không biết nấu cơm, chẳng qua cô không thích mùi khói dầu. Việc rửa rau thái rau gì đó, cô làm rất vất vả. Nhưng cô rất ít khi vào bếp, động tác của cô vụng về và không quen thuộc cho lắm.

Vu Triều ở một bên mỉm cười hướng dẫn Tạ Linh Lăng: “Lúc cắt sợi em phải đem ngón tay khép lại, hơi cong lên. ”

Anh nói xong ở trước mặt Tạ Linh Lăng làm mẫu một lần, ngón tay đeo găng tay đàn hồi không đặc biệt linh hoạt.

Tạ Linh Lăng vẽ hồ lô theo mẫu, tò mò nói: “Tại sao anh nấu ăn tốt như vậy? ”

Vu Triều nói: “Có lẽ chịu ảnh hưởng từ bố tôi nên tôi đã quen rồi.”

Tạ Linh Lăng chưa từng gặp bố của Vu Triều, nhưng trong tưởng tượng của cô ông ấy là một người rất dịu dàng.

Vu Triều dựa vào tường, chậm rãi nói với Tạ Linh Lăng: “Trước kia mẹ tôi không biết nấu cơm, chỉ cần bố tôi ở nhà, đồ ăn trong nhà bình thường đều là ông ấy nấu. Khi bố tôi ở đó, bố tôi thường kéo tôi vào nhà bếp, nhìn nhiều tôi cũng quen cách làm. ”

Tạ Linh Lăng cảm khái: “Bố của anh thật sự là một người đàn ông tốt. ”

“Đúng vậy, ông ấy thật sự rất tốt.”

Điều bố dạy Vu Triều nhiều nhất là cách đối xử tốt với những người xung quanh. Bố anh còn dạy anh làm thế nào để trở thành một người đàn ông ngay thẳng và học cách chịu trách nhiệm về việc bản thân đã làm.

Sau đó Vu Triều vào bộ đội, được đào tạo ngoài sức tưởng tượng của những người bình thường, anh làm việc ở lớp nấu ăn ba tháng, khoảng thời gian đó kĩ năng nấu ăn của anh có thể nói là đã tiến bộ rất nhanh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận