Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:

Ngô Uyển Uyển mời anh ta vào nhà với nụ cười tươi như hoa:

“Mẹ, xem ai đến này?”

Ngô quả phụ nhận ra ngay:

“Phụng Đức à?”

“Bác gái, cháu đến thăm bác.”

Lý Phụng Đức lịch sự cầm trong tay bánh ngọt và một giỏ quả táo.

“Em giới thiệu với anh, đây là Lý Phụng Đức, bạn học của anh họ em, trước kia anh ấy hay đến đây dạy em đọc sách viết chữ.

Ngô Uyển Uyển đã giới thiệu Lý Phụng Đức với Triệu Mạc mà không cảm thấy có gì sai.

Lý Phụng Đức nuốt nước miếng khi lần đầu tiên nhìn thấy Triệu Mạc, cao to như vậy …..là con người à?

Lý Phụng Đức nhìn Ngô Uyển Uyển:

“Anh này là?”

“CHồng em.”

Ngô Uyển Uyển không hề che giấu điều đó, cô ấy nói rất tự nhiên và hào phóng.

Lý Phụng Đức sửng sốt:

“Em đã lấy chồng rồi?”

“Đúng rồi.”

“Em cưới chồng lúc nào? Sao anh họ em không nói với anh?”

Lý Phụng Đức có chút lo lắng, lại gần cô hai bước, muốn tiếp tục hỏi.

Triệu Mạc nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của Ngô Uyển Uyển, kéo cô đến bên cạnh mình, cau mày tỏ vẻ không vui:

“Tôi và Uyển Uyển vẫn chưa tổ chức lễ cưới.”

“Anh, hai người…”

Lý Phụng Đức giữa hai người liếc tới liếc lui, trên mặt lộ ra vẻ đau đớn, cô là bị ép buộc à? Kết hôn với một người đàn ông như vậy, thậm chí không cần tổ chức đám cưới, đã đến sống ở nhà người khác mà không có danh phận.

Ngô quả phụ nhìn thấy gì đó liền ngắt lời:

“Phụng Đức, ăn cơm chưa? Nếu không ở lại ăn cơm đi, anh họ Uyển Uyển Uyển hình như còn chưa về, cậu vào nhà ngồi chơi, bác đi pha trà cho cháu.”

Nói xong bà Ngô đứng dậy muốn đi vào trong phòng.

“Không cần đâu bác gái, lần này cháu tiện đường nên đến thăm bác, và…em Uyển Uyển Uyển, nếu đã gặp rồi, cháu xin phép về trước.”

Nói xong, anh đặt đồ trong tay xuống, vẻ mặt cô đơn nhìn Ngô Uyển Uyển rồi bước ra khỏi sân.

Đi tới cửa, anh lại dừng lại, quay đầu lại hỏi:

“Uyển Uyển, có thể tiễn anh không? Anh quên mất đường đến nhà anh học em rồi.”

“ĐƯợc chứ.”

Ngô Uyển Uyển nhìn Triệu Mạc đang ở bên cạnh cô, anh vẫn đang nắm lấy cổ tay cô, dùng sức làm cô đau:

“Triệu Mạc.”

Triệu Mạc cúi đầu liếc nhìn cô, tuy rằng không muốn, anh buông cổ tay cô ra:

“Đi đi, anh và mẹ ở nhà nấu cơm, em về sớm nhá.”

“Ừ.”

Ngô Uyển Uyển cảm thấy hành động của anh rất lạ, chỉ đưa Lý Phụng Đức một đoạn đường ngắn thôi mà, như thể cô ấy đang chuẩn bị một cuộc hành trình dài.

Ngô Uyển Uyển và Lý Phụng Đức cùng nhau bước ra khỏi sân, nhưng dáng người cao lớn của Triệu Mạc đứng ở đó trông có vẻ hơi trầm xuống.

Uyển Uyển của anh….chắc là thích loại người như này?

Lý Phụng Đức và Ngô Uyển Uyển đang đi cạnh nhau trên con đường trong làng thì đột nhiên Ngô Uyển Uyển dừng lại và chỉ vào ngã ba ở con đường phía trước:

“Đi hết đường này là đến nhà anh họ em, em nhớ trước kia ngày nào anh cũng đến mà, sao mà giờ lại quên đường?”

Trước đây nhà cô nghèo, không được đi học, không có bạn chơi, chỉ có Lý Phụng Đức là bạn cùng lớp với anh họ, tuy gia đình anh sống ở thị trấn nhưng anh sẽ đến làng với anh họ. mỗi ngày sau giờ học để chơi và dạy cô tự học.

Mãi sau này cô mới nghe tin anh ấy học đại học rồi rời thị trấn nên cô không bao giờ liên lạc nữa.

Lý Phỉ Đức dường như mới hoàn hồn, dùng ánh mắt phức tạp nhìn cô:

“Sao em lấy chồng sớm như vậy?”

Ngô Uyển Uyển không biết phải nói gì, cô ấy không thể nói rằng cô ấy làm vậy để trả ơn chứ?

“Không có gì, anh ấy chưa cưới em chưa gả, rồi lại cùng làng, thuận tiện chăm sóc mẹ em.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận