Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hai tay hữu lực luồn qua nách cô nâng lên, đem đầu cô ôm đặt lên trên vai to rộng, ôm ấp kiên định làm cho cô có cảm giác an toàn không ít .

Tiêu Trúc Vũ ôm cổ nam nhân, thân thể lỏa lồ được đắp lên một tấm chăn mỏng, ôm cô tới sân bên ngoài hồ nước .

Dự đoán khoảng thời gian này cô sẽ tỉnh lại, cá nướng đã sớm nướng chín chờ người đến ăn.

Bạch Dương ôm cô ngồi trên ghế đá, thân mật đem cằm cô dựa vào trên vai mình, một tay đem gia vị rắc lên cá nướng, ánh lửa bên cạnh bùng lên soi sáng thịt cá nướng , sắc thịt tươi ngon mỹ vị, cầm lấy đũa đặt sẵn một bên, xé xuống một khối thịt cá để ở bên miệng cô.

“Ăn.”

“Ngô.”

Sói đói thức tỉnh nghe mùi thức ăn, có thứ gì đó tiến vào trong miệng liền ngậm lấy nuốt xuống, thậm chí muốn nâng tay cầm lấy đũa trong tay hắn, bị hắn dùng chiếc đũa đánh một chút lên mu bàn tay.

“Tay này không muốn nữa?”

“Đói, đói! Tiêu Tiêu đói!”

“Lại lộn xộn tôi đem cá này ném vào trong hồ.”

Cô không phục ,dùng lỗ mũi thở phì phò –hừ hừ–: “Ném xuống nó cũng sẽ không sống lại, còn không bằng để tôi ăn luôn.”

Hắn nghiêng đầu cười, đem mũi vùi vào sợi tóc của cô hít sâu một ngụm, một mùi thơm cơ thể thanh đạm so với mùi bùn đất dưới cơn mưa mùa hạ còn dễ ngửi hơn.

“Nghe lời, không nghe lời không cho ăn cơm.”

Khoảng cách quá gần, mỗi một câu nói của hắn , âm điệu khàn khàn trầm thấp rung động, chọc đến bên tai, làm cô ngứa ngáy, không khỏi muốnlàm thân thể chùn xuống để bả vai kẹp lấy lỗ tai, chân nhỏ chọc cười đá đã vào giữa không trung.

Bạch Dương càng nghe càng cứng, tay dần dần thít chặt eo cô, chiếc đũa đem thịt cá moi ra một cái động lớn, thời điểm đưa vào miệng cô, miệng hắn cũng mở ra cắn một ngụm lên lỗ tai non nớt, đầu lưỡi thô to lập tức chui vào lỗ tai nho nhỏ của cô mà liếm láp, nhai thịt cá trong miệng, hàm răng liên tục hoạt động , ăn ngon đến nổi căn bản không có tâm tình quan tâm đến phản ứng của hắn.

Cảm quan của thân thể cũng lựa chọn làm lơ , bàn tay to làm xằng làm bậy trên vú của cô , nhéo kéo núm vú đứng thẳng, nắm viên vú hồng nhạt , biến hóa các loại hình dạng tư thái, hắn yêu thích không buông tay ghé vào đầu vai cô , nhắm mắt lại ngửi ngửi.

So với lúc tình nói cô giống tiểu cẩu thì hắn bấy giờ còn giống một con đại cẩu hơn.

“Muốn ăn, ăn cá!”

“Hôn tôi một cái liền cho em ăn.”

Cô quay đầu hôn bẹp lên mí mắ hắnt, hành động quá đột ngột làm hắn không kịp nháy mắt.

Bạch Dương nhắm chặt môi mỏng, nhìn chằm chằm tinh quang lóng lánh trong mắt cô ,cô chớp mắt khát vọng giống như ngọn lửa sáng rực bên cạnh, làm hắn thiếu chút nữa lầm tưởng hai mắt cô đang tràn ngập tình yêu ,thật tâm mà yêu hắn.

“Cá, cá, cho Tiêu Tiêu, muốn ăn cá!”

Hắn cư nhiên còn không được người khát vọng bằng một con cá chết .

“Tiêu Tiêu ngày hôm qua đi ra ngoài chơi có vui không?” bà ngoại đang thu thập trái cây bỏ vào túi cho cô ngày mai mang đi đến trường ăn , cô cất cặp sách, — vâng vâng— gật đầu.

“Vui! Con còn thấy được một cái hồ nước siêu lớn, còn ăn thật nhiều cá.”

“Thật không, vậy là tốt rồi.” Vinh Y Ngọc xoa xoa đỉnh đầu cô: “Tiêu Tiêu của chúng ta rất ngoan, trước kia không phải vừa đến chủ nhật liền dính bà không chịu đi trường học sao? Sao gần đây luôn muốn đến trường sớm như vậy? Lúc nãy mới vừa trở về giờ lại phải đi rồi.”

Là bởi vì Bạch Dương nói, muốn mang cô đi ăn cơm, còn không được nói cho bà ngoại cô biết.

Tiêu Trúc Vũ do dự suy nghĩ một lát , cảm thấy đi nơi nào ăn cơm nào cũng không ngon bằng bà ngoại làm, hơn nữa cô cũng đã thật lâu chưa ăn cơm bà ngoại làm.

Bà nhìn cô lộ ra nụ cười hòa ái , vì tuổi già nên muốn đứng dậy phải đỡ eo, đi tới kiểm tra khóa kéo cặp sách cho cô đã kéo kỹ chưa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận