Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh nâng bàn tay lên nhẹ vỗ mông cô, sức lực của hạ thân không giảm chút nào.

Chiếc quần dài bị anh cởi xuống một nửa, cặp đùi non mềm trắng nõn lộ ra ngoài không khí run lên.

Hơi thở của chàng trai ngày càng nặng nề theo sự va chạm của côn thịt mà bên dưới hai người trở nên ẩm ướt và nhớp dính, lượng nước lớn ở hoa huyệt chảy xuống bởi vì động tác của anh mà nó biến thành một màu trắng đục dính trên gậy thịt đỏ tím đánh sâu vào thị giác mãnh liệt.

“Ưm,a,a, A Thác, nhẹ, nhẹ a…..”

Cô có cảm giác cô đã bị anh đâm xuyên qua. Cô gái nhỏ ở dưới thân anh than nhẹ, thật xinh đẹp quyến rũ.

Thời Thác nhìn chằm chằm vào vùng kín của hai người, nhìn môi hoa huyệt màu hồng no đủ bị anh đâm sâu, hết đút vào rồi lại theo anh rút ra bao vây lấy gậy thịt.

Ngày hôm trước chỗ kia vẫn là một khu vườn bí mật đóng cửa chưa ai vào.

Mà hiện tại cô gái nhỏ đang bị anh đè dưới thân, anh như là mất trí ngang ngược mà ở trong thân thể cô va chạm, đảo lộng, không giữ lại một chỗ nào hoàn chỉnh.

Thời Thác đâm sâu đến đỉnh, rồi anh đột nhiên đem gậy thịt đưa vào tử cung.

Đào Đào bị anh làm cho rên rỉ liên tục, cô ghì chặt mép bàn, cơ thể run lên, nâng cao chiếc cổ mảnh mai thở một hơi cô bị anh làm cho đến cao trào.

“A Thác, em tới rồi.”

Trước mắt cô chỉ còn lại một mảnh trắng xóa, tầm nhìn của cô giờ đã không còn rõ ràng.

Giống như, cô sắp chết tới nơi…

Lúc này Thời Thác lại một lần nữa đè trên người cô, niết cô lại cằm hôn lên.

Những nụ hôn nóng bỏng lướt qua môi lưỡi, hô hấp của cô đều bị anh đoạt hết, nhịp tim trở nên rối loạn hơn.

Chàng trai đẩy đưa tốc độ càng lúc càng nhanh, lực đạo càng ngày càng tàn nhẫn.

Trong phòng học trống rỗng vang lên tiếng của gậy thịt va chạm.

Tiếng thở hổn hển, tiếng rên rỉ, tiếng gió và tiếng động của tấm ván gỗ trộn lẫn vào nhau tạo ra khúc nhạc dâm mĩ.

Cô đã mang đến cho anh thiên đường cực lạc.

Chờ đến khi Đào Đào sắp thở không nổi anh mới buông cô ra rồi đứng lên dùng sức véo nhẹ vào vòng eo mảnh mai của cô nhanh chóng chiếm lấy.

Không biết trôi qua bao lâu, Đào Đào chỉ cảm thấy cả người mình tê dại mất đi tri giác anh mới đâm sâu vào rên lên một tiếng bắn ra. Anh bắn ước chừng mười mấy giây.

Tinh dịch đặc sệt nóng bỏng tràn vào áo mưa, người Thời Thác ướt đẫm mồ hôi, anh thỏa mãn nằm lên tấm lưng thon gầy của cô.

Trong phòng thực yên tĩnh, chỉ có tiếng gió nhẹ thổi qua bức màn cửa.

Cả người Đào Đào giờ đây không còn sức lực nữa.

Lúc nằm trên bàn học cô vẫn cảm thấy có chút không chân thật. Vừa rồi ở góc tường, anh ôm cô rồi dùng giọng nói tràn đầy dục vọng kêu cô “dỗ” anh một lần.

Đây là lần đầu tiên thấy cách “dỗ” kiểu như vậy.

Nhớ đến cảnh trên giường hôm qua, trong phòng tắm và cả buổi sáng hôm sau cô không kìm chế được mà kẹp chặt bên dưới.

Thời Thác cảm nhận được cô đang kẹp chặt, anh cắn chặt răng, giọng điệu đều thay đổi, “Đừng kẹp.”

Cô gái nhỏ hít mũi, ủy khuất noia, “A Thác, anh ra ngoài trước được không?”

Chàng trai trên người cô nói “Ừ” rồi rời khỏi cơ thể cô, anh kéo áo mưa ra ném vào thùng rác phía sau.

Đào Đào thở phào nhẹ nhõm một cái.

Tiếng chuông kết thúc giờ tự học buổi trưa chậm rãi vang lên.

Hai người xuống đây khi giờ tự học buổi trưa bắt đầu, bây giờ thì nó đã kết thúc.

Cô gái nằm trên bàn, tóc dài đen nhánh xõa một bên, thì thầm nói với anh, “A Thác, anh làm tới hết giờ tự học luôn rồi.”

Thời Thác cười cúi người giúp cô chỉnh tóc lại, giọng điệu mang theo dư vị khàn khàn, “Thực xin lỗi do anh làm có chút lâu, không thoải mái sao?”

Đào Đào nằm trên bàn lắc đầu, “Không có…em ,em muốn lau người một chút…”

Trên người dính dính không thoải mái chút nào.

Thời Thác lấy khăn giấy ướt từ trong ngăn kéo, rút ra một tờ khom lưng thật cẩn thận mà lau vết dính ướt trên chân cô.

“Tiết đầu buổi chiều học môn gì?”

Đào Đào yếu ớt nằm trên bàn, từ từ khôi phục ý thức, “Tiết thể dục ạ.”

Nghe thấy ba chữ, động tác trên tay Thời Thác dừng lại một chút.

Cong môi lên, anh lau sạch sẽ rồi vén quần lên ôm eo cô đem người ôm vào trong ngực, kéo ghế ngồi xuống.

Cô gái ngồi ở trên người anh, hai tay ôm lấy cổ anh, làm nũng, “A Thác, anh kéo hỏng đồ lót em rồi.”

Thời Thác nghe vậy, cúi đầu nhìn nhìn.

Anh vừa rồi có chút sốt ruột nên không kịp gỡ nút thắt.

Với lại anh cũng không biết mở nó thế nào. Chỉ lo “khi dễ” cô nên đã trực tiếp kéo ra.

Bình luận (0)

Để lại bình luận