Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trở lại Phượng gia, nàng một bộ dáng trống rỗng làm ta muốn châm chọc khiêu khích một phen, nàng đột nhiên không biết dùng khí lực từ đâu liều mạng giãy dụa, ta bị dọa sợ nên chăm chú ôm nàng không buông.

Nàng khóc lóc kể lể để cho ta nhíu mày, năm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao lại nói chúng ta tìm người nhục nhã nàng?

Nàng như cũ chỉ là ô ô khóc, chiếc áo trước ngực ta bị nước mắt nàng nhuộm ướt, lành lạnh dán tại ngực, ta lại cảm thấy lệ như lửa đốt cháy tại lòng ta, trận trận đau nhức. Ta chưa từng nhìn thấy nàng khóc đến thương tâm như thế.

Chuyện năm đó, ta sẽ hảo hảo điều tra, mà nàng, về sau ta sẽ không làm cho nàng thương tâm nữa.

Tô mộ thu mở ra hai mắt chua xót, đôi mắt do khóc nhiều mà hơi có vẻ sưng vù, thân thể cuộn tròn lại dưới mền tơ như hình hài của một đứa trẻ trước khi sinh ra.

Nàng trở nên càng ngày càng mềm yếu đi, động một chút lại rơi lệ, nàng thật ghét bản thân mình.

Nàng cau chặt lông mày, răng cắn chặt môi.

Tiểu Mạc ··· Tiểu Nhưng ····

Sau khi sinh hạ hai đứa con trai, nàng không chỉ một lần nghĩ tới việc đi theo mẹ, tự mình một người sống trên đời thật mệt mỏi quá, hảo cô đơn, tâm mỏi mệt đã không còn nghĩ có thể yêu ai, cũng không còn tư cách yêu người khác. Nhưng là mỗi lần nhìn thấy đôi mắt to linh động của con, nàng sẽ không nhẫn tâm, cũng dứt bỏ không được, cục cưng đáng thương đã không có cha, nàng không thể lại làm cho bọn họ không có mẹ.

Nàng không tiếng động thở dài.

Nửa đêm tỉnh mộng, nàng tổng hội không tự kìm hãm được tỉnh lại, thân thể bị bọn họ in dấu như thế nào quên cũng quên không được, nhất là vừa đoạn thời gian vừa mới bắt đầu kia, mỗi đêm nàng hội bởi vì trong cơ thể hư không mà khô nóng trở nên khó ngủ. Hơn nữa, sau khi tỉnh mộng đều sờ đến gối đầu một mảnh hơi lạnh, chỉ là ngắn ngủn hai tháng, bọn họ cũng đã hung hăng ở trong lòng lòng nàng in dấu, cỡ nào bi ai, dù cho bị đương thành món đồ chơi tiết dục, nàng vẫn ngu xuẩn một lòng nhớ tới bọn hắn. Là bọn hắn lợi hại hay là nàng không biết liêm sỉ? Nếu như là Phượng Dạ Hoàng, nàng sẽ không kỳ quái, nhưng là từ khi nào lòng của nàng đã không tự giác cho Phượng Dạ Diễm một chỗ? Là vì hắn ngẫu nhiên triển lộ ôn nhu sao? Trong nội tâm nàng rất rõ ràng, bất quá là biểu tượng, có thể vì sao? Chẳng lẽ nàng thật là một cái hoa nữ nhân?

Từng nghĩ tới vạn nhất bị bọn họ phát hiện sau khi bắt trở lại thì nhất định sẽ có trừng phạt, chính là duy độc không có nghĩ tới loại tình huống này, ngoại trừ ngày đó thô bạo hoan ái, bọn họ không có động qua nàng, cũng không có đem nàng cùng hài tử đưa đến Lôi Sát đường.

Tác phong làm việc tàn nhẫn của bọn họ, cũng không có lập tức giết chết nàng cùng hài tử, có thể thấy được, bọn họ đối với nàng hay là có cảm tình, không phải sao?

Trái tim bình tĩnh bốn năm đột nhiên xuất hiện rung động .

Chính là, vì sao phải ········ nếu như không có khẩu súng kia, nàng có phải hay không phải ngoan ngoãn cho người khác nhục nhã?

Vừa nghĩ tới đêm đó, trái tim rung động đột nhiên lạnh lẽo, như chìm tại đáy cốc.

Nàng vĩnh viễn không cách nào đoán được tâm lý của bọn hắn.

Cửa bị đẩy ra, Hướng Đông bưng khay nhỏ đi vào phòng, nàng đem khay đặt trên bàn trà, đi về hướng giường lớn.

“Thu nhi.” Nàng nhẹ đẩy bả vai Tô Mộ Thu,“Tớ đem canh tổ yến tới, cậu đứng dậy uống một chút đi.”

Tô Mộ Thu lắc đầu,“Tớ không muốn ăn.” Thanh âm mang theo một ít giọng mũi.

“Không được.” Hướng Đông nhíu mày,“Cậu ngủ một ngày một đêm, phải uống một chút mới được.”

Nàng ngủ lâu như vậy sao?

Tô Mộ Thu xốc lên mền, khởi động thân thể mềm nhũn vô lực, sinh qua hài tử thể chất không lớn bằng lúc trước, hư nhược đi rất nhiều.

Hướng Đông vịn nàng xuống giường,“Cậu trước rửa mặt sau đó mới húp chén canh.”

“Ân.” Nàng gật đầu.

Hướng Đông nhìn xem nàng đi vào phòng rửa mặt, xoay người đi đến bàn trà, đem tổ yến múc ra một cái chén nhỏ.

Tô Mộ Thu đi ra, nàng đem chén nhỏ đưa lên,“Còn nóng coi chừng bị phỏng.”

Tô Mộ Thu tiếp nhận chén nhỏ cau lại lông mày, đem nó đặt lên bàn, nàng lắc đầu,“Hướng Đông, tớ thật sự không có gì khẩu vị.” Nàng thở dài, đi đến bệ cửa sổ, thân thể dựa lên khung cửa, nhìn xem cảnh vật quen thuộc bên ngoài, nhưng vẻ mặt lại cô đơn.

Vì sao lại trở lại Phượng gia, người và vật không còn cảm giác như trước?

Hướng Đông cau chặt lông mày nhìn xem Tô Mộ Thu, trong nội tâm nổi lên nhiều điểm chua xót.

Trước kia Thu nhi tuy tĩnh lặng không nói chuyện, nhưng sẽ không giống như bây giờ làm cho người ta có cảm giác bất lực mờ mịt, một cô gái tốt như vậy rốt cục bị cái gì đả thương? Hai vị thiếu gia rốt cuộc còn muốn thứ gì?

Bình luận (0)

Để lại bình luận