Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Phế Nhân Và Con Rối
Căn phòng nồng nặc mùi dục vọng và mùi máu tanh. Tiếng thở dốc nặng nề của Trạm Lâu và tiếng khóc rên rỉ của Tỉnh Mịch Hà vẫn còn vang vọng.
Trạm Lâu đang điên cuồng ra vào cơ thể cô, đột nhiên, một tiếng “tách” khô khốc vang lên từ vai phải của hắn. Cánh tay máy, thứ vũ khí đáng tự hào và cũng là nỗi mặc cảm lớn nhất của hắn, bỗng nhiên khựng lại. Các khớp ngón tay cứng đờ, không còn tuân theo sự điều khiển của thần kinh.
Hắn mất thăng bằng, đổ ập người xuống một bên. Cánh tay phải buông thõng, nặng nề và vô dụng như một khúc gỗ mục.
Chuyển động dừng lại.
Tỉnh Mịch Hà đang hấp hối trong đau đớn, nhận thấy sự thay đổi, cô hé đôi mắt sưng húp nhìn hắn. Trạm Lâu đang nhìn chằm chằm vào cánh tay phải của mình, khuôn mặt vặn vẹo trong một biểu cảm còn đáng sợ hơn cả sự giận dữ: sự tự ti và nhục nhã.
Hắn thử cử động, nhưng cánh tay hoàn toàn bất động. Viên đạn khi nãy hắn đỡ lấy bằng tay không, cộng với sự va đập dữ dội trong cơn hoan lạc bạo lực vừa rồi, đã phá hủy hệ thống mạch điện bên trong.
“Mẹ kiếp!” Hắn gầm lên, dùng tay trái đấm mạnh xuống sàn nhà.
Cảm giác bất lực của một kẻ tàn phế lại ùa về, nhấn chìm hắn. Hắn, Trạm Lâu, ông trùm buôn súng khét tiếng, kẻ khiến bao người khiếp sợ, giờ đây lại trở thành một phế nhân ngay trên giường, trước mặt người phụ nữ mà hắn muốn chiếm hữu nhất.
Mịch Hà nhìn thấy sự yếu đuối đó. Một tia sáng lóe lên trong đầu cô, không phải hy vọng, mà là một ý nghĩ trả thù cay độc.
“Sao thế?” Cô cười, nụ cười méo mó trên đôi môi rỉ máu. “Hỏng rồi sao? Anh… cũng chỉ là một kẻ tàn phế. Một con quái vật chắp vá.”
Lời nói của cô như dầu đổ vào lửa, thiêu đốt chút lý trí cuối cùng của Trạm Lâu. Hắn quay phắt lại, đôi mắtằn đỏ nhìn cô như muốn ăn tươi nuốt sống.
“Câm mồm!”
Hắn dùng tay trái bóp chặt cổ cô, đè cô xuống sàn. Nhưng lần này, ánh mắt hắn không chỉ có dục vọng, mà còn có một ý định điên rồ khác.
“Em dám khinh thường anh? Em dám cười nhạo anh?” Hắn rít lên qua kẽ răng. “Đúng, anh là kẻ tàn phế. Anh mất một cánh tay. Vậy thì em lấy tư cách gì mà lành lặn trước mặt anh?”
Hắn buông cô ra, lảo đảo đứng dậy. Tấm lưng trần đầy mồ hôi của hắn run lên bần bật. Hắn bước tới tủ đồ, lục lọi điên cuồng bằng một tay, và rồi quay lại với một con dao gọt hoa quả sắc lẹm trên tay trái.
Tỉnh Mịch Hà nhìn con dao sáng loáng, đồng tử co rút lại vì kinh hoàng. Cô cố gắng lết người lùi lại, nhưng cơ thể đau nhức không cho phép cô di chuyển nhanh.
“Anh… anh định làm gì?”
Trạm Lâu tiến lại gần, nụ cười trên môi hắn dịu dàng đến rợn người. “Mịch Hà, chúng ta là một đôi, đúng không? Trời sinh một cặp. Nếu anh mất một tay, thì em cũng nên giống anh. Như vậy mới công bằng. Như vậy, em mới xứng với anh.”
“Không! Đừng!” Cô hét lên, đá chân loạn xạ.
Hắn dễ dàng khống chế cô bằng sức mạnh của một người đàn ông to lớn, đầu gối đè chặt lên ngực cô. Hắn cầm con dao, ướm lên vai trái trắng ngần của cô.
“Đừng sợ, bảo bối. Chỉ đau một chút thôi. Sau đó anh sẽ lắp cho em một cái tay giả đẹp nhất, đắt tiền nhất. Chúng ta sẽ là hai con búp bê hư hỏng, mãi mãi bên nhau.”
Lưỡi dao lạnh lẽo chạm vào da thịt, rạch một đường mảnh, máu tươi rỉ ra đỏ thẫm trên nền da trắng.
“Đồ điên! Anh là đồ điên!” Mịch Hà gào thét trong tuyệt vọng.
“Phải, anh điên vì em. Và giờ, em sẽ trở thành một phần của sự điên loạn này.” Hắn ấn mạnh con dao hơn.
Trong khoảnh khắc sinh tử, bản năng sinh tồn của Mịch Hà trỗi dậy mãnh liệt. Cô biết cầu xin không có tác dụng, chống cự cũng vô ích. Cô chỉ còn một vũ khí duy nhất: sự chiếm hữu bệnh hoạn của hắn đối với cô.
“Nếu anh cắt tay tôi…” Cô ngừng giãy giụa, nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng nói run rẩy nhưng kiên quyết. “Tôi sẽ cắn lưỡi tự sát ngay lập tức. Hoặc tôi sẽ đập đầu vào tường cho đến chết. Anh có thể giữ được cái xác cụt tay của tôi, nhưng anh sẽ vĩnh viễn mất đi tôi.”
Tay Trạm Lâu khựng lại. Lưỡi dao dừng lại ngay sát xương quai xanh của cô.
“Anh nghĩ tôi không dám sao?” Cô tiếp tục, ánh mắt rực lửa. “Anh muốn một con búp bê rách nát hay muốn tôi còn sống để anh hành hạ? Cắt đi! Cắt xuống đi rồi nhặt xác tôi!”
Sự im lặng bao trùm. Trạm Lâu nhìn cô, nhìn vào sự quyết tuyệt trong mắt cô. Hắn biết cô nói thật. Cô gái này, bề ngoài yếu đuối nhưng bên trong lại cố chấp đến đáng sợ.
Nếu cô chết, hắn sẽ còn lại gì? Một cái xác không hồn? Không, hắn muốn cô sống, sống để chịu đựng tình yêu của hắn, sống để bị hắn giam cầm.
Hắn từ từ rút con dao lại, nhưng ánh mắt vẫn đầy sự đe dọa.
________________________________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận