Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đến nước này, việc tiếp tục chì chiết lỗi lầm của nhau cũng chẳng còn ý nghĩa gì. Trương Sướng cúp máy. Bộ dạng nghiến răng ken két của anh ta lọt cả vào mắt Trần Tinh Tinh. Gần đến giờ tan sở, Trương Sướng bị cục trưởng gọi lên văn phòng.
Nói chuyện với Trương Sướng xong, Đàm Trinh Tịnh vừa cúp máy thì lại có cuộc gọi khác đến. Là Nhiếp Tu Tề. Vừa kết nối, đầu dây bên kia đã vang lên giọng anh dồn dập: “Em đang ở đâu? Sao cả ngày hôm nay không nghe máy?” Anh sợ cô sẽ đổi ý, quay về bên Trương Sướng, tiếp tục diễn vở kịch gia đình hạnh phúc. Chỉ trong thoáng chốc, đầu óc anh đã vạch ra vài kế hoạch để buộc cô phải nghe lời.
Đàm Trinh Tịnh bối rối trước giọng điệu gấp gáp của anh: “Ở nhà ngủ thôi.”
“Nhà?” Nhà cô lúc này tối đèn. Trong chiếc xe đậu ở lối vào khu dân cư, người đàn ông ngước nhìn ô cửa sổ tối đen, khởi động xe rời đi. Tay lái vô lăng, Nhiếp Tu Tề vừa lái xe vừa hỏi: “Em chuyển đi rồi à? Sao không gọi anh qua giúp?” Điện thoại của anh đặt trên bảng điều khiển, anh kết nối tai nghe bluetooth, đôi mày nhíu chặt.
Đầu dây bên kia, Đàm Trinh Tịnh day trán, giọng nói mềm mại xuyên qua sóng điện thoại truyền đến tai anh: “Chuyển nhà thôi mà, một mình em làm được.”
Nghe giọng điệu của cô, Nhiếp Tu Tề biết cô đã đề nghị ly hôn. Lòng anh nhẹ nhõm hẳn. “Gửi địa chỉ qua đây, anh đưa em đi ăn tối.” Anh khàn giọng nói. Cô không nghe lời anh chuyển đến biệt thự ven hồ, điều này vốn khiến anh không vui. Nhưng giờ anh đã nghĩ thông suốt. Cô muốn ở riêng thì cứ để cô ở riêng vài ngày cho thoải mái, dù sao cô cũng không thoát khỏi tay anh được.
Điện thoại nhận được địa chỉ cô gửi tới, Nhiếp Tu Tề lái xe qua. Đàm Trinh Tịnh thuê nhà gần trung tâm văn hóa, trong một khu chung cư có cây xanh bao phủ khá tốt. Cô xuống lầu đón anh. Buổi tối trời se lạnh. Thang máy từ từ đi lên. Khi đến tầng nhà cô, con số hiển thị vụt tắt, người phụ nữ kéo chặt chiếc khăn choàng trên vai.
Vừa bước ra khỏi thang máy, người đàn ông phía sau đã ôm chầm lấy eo cô, hôn cô say đắm ngay trước cửa. May mắn là mỗi tầng chỉ có một căn hộ, nếu cảnh này bị hàng xóm bắt gặp thì thật là mất mặt. Đàm Trinh Tịnh bị anh ôm hôn, môi lưỡi quấn quýt, lưng cô áp sát vào bức tường lạnh lẽo. Mái tóc dài bị anh vén sang một bên, anh nâng mặt cô lên rồi liếm nhẹ lên cánh môi. “Trinh Tịnh…” Anh khẽ gọi tên cô. Dục vọng trong người trào dâng mãnh liệt, anh chỉ muốn chiếm lấy cô ngay tại chỗ. Nhưng nghĩ đến việc cô vừa chuyển nhà xong, cơ thể còn mệt mỏi, anh đành tạm thời nén lại.
Ôm chặt vòng eo nhỏ nhắn của cô như để giải tỏa nỗi nhớ mong, Nhiếp Tu Tề vùi mặt vào hõm vai cô, hôn lên chiếc cổ thanh mảnh, thậm chí còn dùng răng khẽ cắn. Cảm giác hơi nhói đau. “Anh thuộc tuổi chó à?” Đàm Trinh Tịnh đỏ mặt đẩy anh ra. Sau khi vào nhà, cô đứng trước gương ở huyền quan soi, quả nhiên trên cổ có một dấu răng mờ mờ.
Cô lườm anh, tức giận nói: “Muộn thế này rồi, không phải anh bảo đi ăn sao? Sao lại chạy sang đây cắn tôi làm gì?”
Nhiếp Tu Tề kéo tay cô vào phòng, cùng ngồi xuống ghế sofa. Căn hộ cô thuê không lớn, đã được trang trí cơ bản, tiện nghi trong khu cũng khá tốt. Nhiếp Tu Tề quen sống trong biệt thự sang trọng, anh cau mày nhìn quanh, chê bai căn nhà quá nhỏ, bài trí không đẹp mắt.
Nghe anh nói mà phát bực, Đàm Trinh Tịnh sa sầm mặt, đẩy tay anh ra: “Tôi chỉ là dân thường, ở trong căn nhà thế này đã là tốt lắm rồi, không phiền Bí thư Nhiếp phải bận tâm!” Nói rồi cô định đứng dậy rời khỏi lòng anh.
Đúng là lòng dạ đàn bà khó dò. Nếu là người phụ nữ khác nghe anh nói vậy, chắc đã nắm lấy cơ hội đòi hỏi đủ thứ rồi. Nhiếp Tu Tề bất đắc dĩ kéo cô lại ôm chặt vào lòng, dỗ dành: “Được rồi, được rồi, em thích là được. Bên biệt thự ven hồ em muốn đến lúc nào thì đến, chìa khóa em có rồi mà.” Tay anh vân vê bên eo cô, vẫn chưa chịu từ bỏ ý định: “Trinh Tịnh, em ở một mình trong căn nhà xa lạ thế này chắc sợ lắm, đêm nay anh ở lại với em nhé.”
Cô thừa biết ý đồ của anh là gì. Đàm Trinh Tịnh lười biếng dựa vào ngực anh, ngáp dài một cái rồi nói: “Chỗ em chỉ có giường với chăn thôi, không có đồ cho anh thay đâu.”
“Để anh bảo Tiểu Lý mang qua.” Nhiếp Tu Tề thấy cô không phản đối thì tạm thời yên tâm, anh gọi điện cho Tiểu Lý bảo mang quần áo qua, tiện thể mang luôn bữa tối cho hai người.

Bình luận (0)

Để lại bình luận