Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trên đường đi lên Đàm Ngư còn thấy được dưới chân núi mọc vô số dược thảo.

“Chào mừng tộc trưởng cùng phu nhân trở về.” Tư tế là một cô gái trẻ thật sự rất xinh đẹp, nhìn bề ngoài dường như cũng mới chỉ hơn hai mươi.

“Mẹ!” Xà Kỳ to như con gấu, vừa bẩn vừa hôi từ xa chạy lại nhào vào lòng cô ấy.

“Nào, đừng trẻ con như vậy.” Cô gái cười hiền từ, đưa tay lên xoa đầu hắn.

Ý Hiên không xa lạ gì với cảnh này, ngược lại Đàm Ngư muốn rớt luôn hai con mắt ra ngoài. Nhìn bề ngoài, Xà Kỳ cùng Xà Húc có khi còn lớn tuổi hơn cô ấy.

“Con nhớ mẹ lắm, bọn họ toàn bắt nạt con.” Xà Kỳ nhớ đến lều cỏ, liền ôm cô ấy khóc đến thương tâm.

Ý Hiên xua tay, để những người khác tản đi làm việc của mình. Rất nhanh khoảng đất trống lớn chỉ còn lại bốn người bọn họ.

“Nào, đừng để phu nhân chê cười.” Nói rồi cô ấy hiền từ ra hiệu cho Xà Húc kéo hắn ra, dịu dàng tiến đến gần Đàm Ngư: “Tôi là Tây Lệ Á, là tư tế của tộc rắn, chào mừng phu nhân tới nơi này.”

“Vâng… chào cô.” Đàm Ngư lịch sự cúi đầu chào cô ấy. Trong đầu óc vẫn đang thật rối loạn, không biết xưng hô thế nào.

“Thú thần ban phước cho phu nhân.” Tây Lệ Á như cũ giữ nụ cười thân thiện, nắm lấy tay Đàm Ngư.

“Đừng chọc cô ấy nữa.” Ý Hiên ngứa mắt cô ấy, đưa tay kéo Đàm Ngư về phía mình. “Em không cần nể mặt lão yêu bà này, cô ta rất tà môn.”

“Thật là, nói chuyện thật khiến người ta đau lòng. Ngày xưa con còn từng uống sữa của ta đấy.” Tây Lệ Á cảm thán một tiếng. Cuối cùng quay sang Đàm Ngư nháy mắt một tiếng. “Về nghỉ ngơi dưỡng sức nhé, ngày mai ta lại đến tìm con.”

Nói rồi kéo lấy tay Xà Húc cùng Xà Kỳ rời đi.

Hang tộc trưởng được đặt ở vị trí cao nhất của tộc rắn, ở trên núi cao vừa mát mẻ vừa thông thoáng. Lại còn được đào rộng, chia thành bốn, năm gian phòng.

Ngoài cùng cũng miễn cưỡng coi là phòng bếp, đặt một cái bàn đá thật lớn cùng vài hòn đá tự nhiên được xếp thành ghế ngồi, bếp lửa được đặt trong góc phòng, vừa có thể nấu ăn, vừa có thể sưởi ấm.

Ở giữa là phòng ngủ, giường đá được trải loại da thú mềm mại nhất, còn trải một lớp thật dày, cảm giác ngồi lên còn dễ chịu hơn đệm bông. Loại da thú đó, nếu ở tộc ăn cỏ, chỉ một mảnh cũng coi như là bảo vật trấn trong tộc, chỉ có phu nhân tộc trưởng cao quý nhất cùng tư tế được sử dụng trong dịp quan trọng. Không ngờ nơi này lại xa xỉ đến mức dùng nó để trải giường.

Trên tường đá còn treo không ít xương đầu những loại thú hung dữ, đều là chiến lợi phẩm qua nhiều trận chiến.

“Đây là lần đầu tiên tôi đi săn thú.” Ý Hiên chỉ vào một cái đầu gấu đen, còn đang nhe răng ra hung dữ. Chỉ nhìn kích thước cái đầu thôi cũng đoán được cơ thể nó to lớn đến chừng nào. “Là Tây Lệ Á nhất quyết muốn treo lên.”

Thật ra đây cũng là thành tích lớn rồi, ngay cả thú nhân trưởng thành săn con thú lớn như vậy một mình cũng rất chật vật, hồi đó hắn mới chỉ là con non đã dễ dàng hạ gục được.

Tộc nhân trong tộc làm sạch rồi để trong động, hắn lại lười vứt đi.

Sau đó, Tây Lệ Á khi biết chuyện vui đến mức cả năm sau đó còn đi rêu rao trong tộc rắn, còn nhất quyết phải treo ở nơi trang trọng

Hắn cảm thấy bà ấy làm quá chuyện này. Nhưng vẫn nghe lời mà treo nó lên.

“Siêu thật đó! Hồi đó anh bao nhiêu tuổi rồi?” Đàm Ngư không có một chút năng lực săn thú đối với những thành tựu này tương đối ngưỡng mộ.

Ý Hiên suy nghĩ một hồi lâu, cuối cùng trả lời: “Khoảng 4-5 tuổi, tôi không nhớ rõ.”

Cha mẹ hắn mất tích khi hắn 3 tuổi, thời gian đó Tây Lệ Á lưu lạc bên ngoài cùng chồng bà học thuật pháp của tư tế, không có ai nguyện ý chăm sóc cho hắn, hắn vật lộn sống cũng dần quên đi sinh nhật cùng tuổi tác của bản thân. Mãi đến khi hắn 8 tuổi, Tây Lệ Á đem Xà Húc trở lại, cũng nhận nuôi hắn, cuộc sống mới dễ dàng hơn một chút.

Bình luận (0)

Để lại bình luận