Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Thú Nhận Chân Thành

Cừ Chiêu ăn no thỏa mãn, tâm trạng tốt nên rất dễ nói chuyện. Hắn bế ngang Tuế Hòa vẫn còn đang mặc bộ đồ ngủ bị mở phanh tả tơi ra khỏi phòng thay đồ, hôn lên má cô đầy sủng nịnh, “Được. Nghe lời em hết.”

“Đây là lần cuối cùng đó.”

Cừ Chiêu dựa vào đầu giường đọc sách, Tuế Hòa nằm ghé trên ngực hắn ngủ thiếp đi, hơi thở nóng rực phả đều đều. Hắn dùng ngón tay cái vuốt ve gương mặt mềm mại của cô, ánh mắt âm u khó đoán, giống như một con búp bê vô hồn nhưng lại đang sống động đến lạ thường.

Trăm phương nghìn kế không muốn đi ra ngoài, bảo gì cũng làm, ngay cả trò chơi cưỡng gian đầy kích thích kia cũng ngoan ngoãn nghe theo.

Nhìn là biết đang có chuyện giấu giếm rồi.

Cừ Chiêu khẽ cúi xuống ngửi mái tóc mềm mại của Tuế Hòa, ánh mắt quyến luyến dịu dàng, lại pha chút mờ mịt thâm tình…

Tuế Hòa à, em nói em thích anh, anh thật sự suýt nữa đã bị em mê hoặc rồi. Anh muốn toàn bộ con người em. Chỉ một chút thích ấy thôi, làm sao có thể đủ được.

Tết sắp đến gần, Tuế Tử Đình bảo Tuế Hòa về nhà ăn Tết.

“Con bảo bạn trai con đưa con về đi.”

Cừ Chiêu đang giúp Tuế Hòa thu dọn đồ đạc vào vali. Cô thoáng liếc nhìn qua, rồi lại nhìn đi chỗ khác, nói vào điện thoại: “Thật ra bố đã gặp anh ấy rồi.”

“Anh con nói với bố rồi,” Tuế Tử Đình bình tĩnh đến lạ thường, khác hẳn dự đoán của cô, “Dẫn cậu ta về đây để bố gặp mặt chính thức.” Đứa trẻ mình đã âm thầm giúp đỡ suốt 6 năm trời, số lần gặp mặt ít ỏi không đáng kể, dù sao cũng phải chính thức gặp một lần cho phải phép.

“Bố muốn hỏi cậu ta một vài câu.” Tuế Tử Đình nâng cao giọng, đầy uy quyền, “Cậu ta không thể từ chối.”

Giọng nói vang vọng đến mức Cừ Chiêu đứng cách xa như vậy cũng nghe thấy. Hắn quay đầu lại, dùng ánh mắt hỏi cô: Sao thế?

Tuế Hòa lắc đầu, chỉ chỉ vào chiếc điện thoại. Nói thêm vài câu với Tuế Tử Đình rồi mới kết thúc cuộc trò chuyện. Cô đi qua ôm lấy Cừ Chiêu từ phía sau, gương mặt mềm mại dán lên tấm lưng rộng lớn vững chãi của hắn, “Cừ Chiêu, anh có muốn cùng em đi gặp bố không?”

Cừ Chiêu nắm lấy bàn tay Tuế Hòa đang vòng qua eo mình, xoay người đối mặt với cô, hỏi ngược lại: “Em có muốn anh đi gặp không?”

Tuế Hòa không chút do dự: “Muốn.”

“Vậy thì gặp.”

Cừ Chiêu đi theo Tuế Hòa trở về Tuế gia.

Tuế Tử Đình là một người đàn ông trung niên còn rất phong độ, tuấn tú. Vừa qua độ tuổi năm mươi, nhưng vẫn có rất nhiều người phụ nữ muốn làm mẹ kế của Tuế Hòa và Tuế Sơ. Nhưng ông không cần. Tái hôn cần quá nhiều sức lực, mà ông lại rất bận rộn. Mỗi ngày bỏ ra 5% thời gian để biết được tình hình gần đây của Tuế Hòa đã là điều tiêu khiển duy nhất của ông rồi. Ông không cần phải lo lắng về Tuế Sơ. Nhưng Tuế Hòa thì không giống. Tuế Hòa là bảo bối quý giá của Tuế Tử Đình, nên có được đãi ngộ tốt nhất trên đời, bao gồm cả người đàn ông tương lai sẽ đứng bên cạnh cô.

Cừ Chiêu. Cừ Chiêu. Cừ Chiêu.

Tuế Tử Đình rất hài lòng với Cừ Chiêu. Thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau, biết tri ân báo đáp, còn có trong đôi mắt hắn ẩn chứa dục vọng chiếm hữu mãnh liệt đối với Tuế Hòa, cũng khiến Tuế Tử Đình lựa chọn công nhận người này. Nhưng mà, lòng dạ quá sâu.

Tuế Tử Đình gọi Cừ Chiêu vào thư phòng nói chuyện riêng. Tuế Hòa liền đứng bên cửa sổ tưới nước cho bụi hoa Loli (là hoa này nè. Nhưng không thích mùi hương. Nhưng không thích mùi hương.). Tuế Hòa xoa xoa mũi, ngây người nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đông rét lạnh. Năm nay mùa đông không có tuyết rơi, chỉ có gió to gào rít không ngừng. Ấm hơn năm ngoái một chút, tuy nhiên cảm xúc của cô lại hạ xuống mức âm vô cực.

Xem ra phải ôm Cừ Chiêu nhiều hơn mới được, có lẽ như vậy sẽ tốt hơn một chút. Chỉ là sắp phải ăn Tết rồi, hai người khó tránh khỏi phải tách ra một khoảng thời gian. Lại nói tiếp, cô còn chưa gặp mặt người nhà Cừ Chiêu nữa. Nghe nói Triệu Mặc, chị gái Cừ Chiêu là một mỹ nhân lạnh lùng. Có thể bởi vì trong lòng quá để ý Cừ Chiêu, lần đầu tiên Tuế Hòa sinh ra hoài nghi với sức hấp dẫn của chính mình. Không biết Triệu Mặc có thích cô hay không nữa.

Tuế Hòa bưng mặt tì lên bệ cửa sổ, ngón tay gõ nhẹ lên gò má, khẽ thở dài một hơi. Cừ Chiêu đối với cô mà nói, còn quan trọng hơn cả trong tưởng tượng của cô rất nhiều.

Cừ Chiêu ở lại ăn cơm chiều. Trên bàn ăn bầu không khí rất hài hòa, ngoại trừ Tuế Sơ thỉnh thoảng lại kẹp dao giấu kiếm buông lời gây khó dễ, hết thảy mọi chuyện đều diễn ra thuận lợi.

Cuối bữa cơm, Tuế Hòa thử mở miệng hỏi: “Tối nay anh có phải đi không?” Cô muốn ôm hắn ngủ.

Không chờ Cừ Chiêu nói chuyện, Tuế Sơ đã thẳng thừng gạt bỏ phương án này, “Cậu ta đương nhiên phải đi.”

Tuế Tử Đình híp mắt lại, hỏi con gái: “Hòa Hòa muốn để cậu ấy ở lại cùng con à?”

Tuế Hòa rất muốn nói, muốn. Nhưng đến lúc nói ra, cô lại nói là: “Vậy phải xem Cừ Chiêu quyết định thế nào đã.” Cô không thích Tuế Tử Đình đối xử với Cừ Chiêu như một món hàng tùy ý định đoạt. Cừ Chiêu là một con người sống sờ sờ, không nên chỉ dựa vào cô mà tồn tại.

“Anh sẽ ở lại cùng em.” Cừ Chiêu bắt lấy bàn tay Tuế Hòa đang đặt dưới mặt bàn. Hắn không hề để bụng ánh nhìn của những người khác, chỉ cần nhìn thấy Tuế Hòa là đủ rồi.

Tuế Sơ tức đến đen mặt, trái lại Tuế Tử Đình không biểu hiện gì nhiều. Ông đang xem xét những điều kiện tiên quyết về Cừ Chiêu, nhưng chỉ cần Tuế Hòa thích điểm này của hắn, thì điều đó quan trọng hơn tất cả mọi thứ khác.

“Bố sẽ bảo dì Lý thu xếp phòng cho khách.”

Tuế Hòa nhoẻn miệng cười tươi rói: “Cảm ơn bố ạ.”

Tiếng chuông điểm 0 giờ còn chưa vang lên, cửa phòng ngủ của Tuế Hòa đã lặng lẽ mở ra.

Bình luận (0)

Để lại bình luận