Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khương Từ Niên bắt taxi trước cổng bệnh viện rời đi.

Bọn họ lái xe đi theo phía sau anh, Doãn Nghị ngồi ở ghế phụ, hỏi Vu Kình vừa rồi đã nói những gì: “Trút giận là có ý gì? Khương Từ Niên mắc chứng nghiện tình dục sao? Nếu em nhớ không lầm, cậu ta mới 18 tuổi.”

Vu Kình: “Trong lần giám định tội phạm ban đầu, bác sĩ tâm lý nói rằng cậu ta nhất định sẽ phạm tội lần nữa trong vòng một năm, và trị số “Mức độ tái phạm tội nguy hiểm” của cậu ta đã đạt tới 90, nhưng kể từ khi giám định tội phạm lần thứ hai lần thứ hai bắt đầu, trị số này đã giảm xuống đáng kể.”

“Tại sao lại như vậy?”

Anh cắn chặt răng: “Tôi nghi ngờ rằng có người cố ý ở sau lưng giúp cậu ta, hiểu về quá trình đánh giá mới có thể làm cho cậu ta khôi phục lại trị số bình thường, chỉ số thông minh của tội phạm bình thường cũng không thấp, huống chi là Khương Từ Niên, thành tích ngày thường của ancậu h ta có lẽ cũng chỉ là ngụy trang mà thôi.”

Chiếc xe tải phía trước bất ngờ tăng tốc và lao qua đèn vàng khi còn một giây.

Đèn đỏ trước mặt khiến Vu Kình theo bản năng dừng lại, Doãn Nghị ngồi ghế lại phụ bất ngờ ngã về phía trước và bị dây an toàn kéo mạnh về phía sau.

Nhìn chiếc xe tải phía trước nghênh ngang đi xa, Doãn Nghị xoa xoa bả vai, hỏi: “Anh, còn đi theo nữa không?”

Vu Kình tức giận hừ lạnh một tiếng, đỡ tay lái chán nản nói: “Không theo nữa, trước tiên cứ về cục cảnh sát báo cáo đã.”

Khương Từ nhìn thoáng qua con đường vắng vẻ phía sau, trên mặt nở nụ cười đắc ý.

anh trở lại khách sạn, mở cửa phòng ra, nhưng lại không thấy Lê Đông, người nên ngây ngốc ngồi trong phòng.

Khương Từ Niên bấm số của Lê Đông.

Mãi cho đến khi cuộc gọi bị cắt đứt bởi một giọng nữ máy móc vang lên.

Khuôn mặt vô cảm của anh dần dần trở nên âm trầm, quanh thân bao phủ một tầng hơi thở âm u tức giận, một trong những điều anh ghét nhất chính là bị người khác phớt lờ.

Thứ hai, là bị người khác phản bội.

Khương Từ Niên tắt điện thoại, màn hình tắt đèn ngòm, nhìn chằm chằm khuôn mặt phản chiếu trên màn hình, ánh sáng lạnh lẽo trong mắt anh phản chiếu trên mặt kính, ngón tay siết chặt điện thoại.

Thứ ba, là tình hình nằm ngoài tầm kiểm soát của anh.

Khương Từ Niên nhận được cuộc gọi của Lê Đông.

Anh bắt máy đặt bên tai, giọng nói bình tĩnh như thường ngày: “Em đi đâu vậy?”

Lê Đông bật đèn của phòng khách sạn ra: “Em đang ở trong khách sạn, anh vừa đi đâu vậy?”

Nghe vậy, giọng nói của Khương Từ Niên hơi ngừng lại.

“Vừa rồi anh trở về nhưng không thấy em, điện thoại cũng không liên lạc được, nên mới ra ngoài tìm em.”

Đầu kia vang lên tiếng cười dễ nghe của Lê Đông: “Anh đi đâu tìm em? Em vừa rồi đi dạo trên đường, đông người quá nên không nghe thấy tiếng chuông điện thoại.”

“Ừm, anh trở về bây giờ đây, ngoan ngoãn ở khách sạn đợi anh.”

“Được.”

Kết thúc cuộc gọi.

Khương Từ Niên nhìn cánh cổng tiểu khu trước mặt, yên lặng đem con dao gấp mới mua trong tay gấp lại, ném vào thùng rác.

Xem ra dự cảm lần này không đúng.

Vốn dĩ nghĩ rằng nếu Lê Đông chạy trốn, anh sẽ đánh gãy chân, cắt gân chân cô.

Khương Từ Niên cảm thấy suy nghĩ của mình thật buồn cười, Lê Đông sao có thể chạy trốn được, rõ ràng anh đã ngụy trang tốt như vậy.

Đôi môi mỏng hồng nhạt hơi cong lên, trong mắt chứa ý cười, ánh đèn đường mờ nhạt hắt lên giữa đôi lông mày tuyệt đẹp của anh, gió thu thổi bay bay mái trên trán, anh mỉm cười hết sức dịu dàng.

Nữ sinh đi nganh qua liếc mắt nhìn anh, lại không cấm được quay lại nhìn thêm mấy lần, dung mạo của anh quá mức hoàn mỹ.

Chiếc áo hoodie màu vàng tươi đẹp, bất cứ ai nhìn vào cũng đều cảm thấy anh là một anh thiếu niên ngây thơ thuần khiết.

Lê Đông hậm hực nhẹ nhàng thở ra.

Điện thoại hiện lên tin nhắn Trang Hạ gửi tới:【 Cậu ta đã rời đi! Mẹ nó hù chết tôi, cậu ngàn vạn lần phải giấu chuyện này thật kĩ, đừng để cho cậu ta phát hiện ra manh mối gì! 】

Bình luận (0)

Để lại bình luận