Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Học được câu dẫn người khác phải không? Tôi có dạy em đi dụ dỗ trai sao? Tao hóa!”

Roi từ đỉnh đầu vút xuống tới, không chút nào nhẹ nhàng, hướng về phia cổ cô quất đến đau rát, cô che cổ lại, cúi đầu thét chói tai, quỳ gối trên giường bắt lấy góc áo hắn xin tha.

Nhưng roi cũng không có phóng nhẹ, không lao vút về phía sống lưng, trên người cô vẫn như cũ ăn mặc một bộ quần áo bệnh nhân mỏng manh, áo khoác ngoài bị quật đến rách, làn da xanh tím lỏa lồ ra bên trong.

Dù bị đánh đau nhưng cô chỉ có thể khóc lớn, khóc lấy lòng hắn, nhưng cô lại quên mất rằng hắn căn bản không có chút thương cảm nào, mỗi tiếng hét đều khiến hắn vô cùng hưng phấn.

“Chủ nhân … Chủ nhân! Tôi không có dụ dỗ cậu ta, tha cho tôi, đau quá, đau quá!”

Chiếc roi da màu đen cứ lần lượt đánh thẳng vào sống lưng cô, Giang Dã Sâm vẫn còn tràn đầy tức giận, hắn đem gấp lại cây roi dài trong tay, nắm lấy nó tóc cô giật lên, mặt đối mặt.

“Đồ đê tiện! Mày đang dụ dỗ người của tao để bỏ trốn sao? Còn ai thèm thao mấy đứa khốn nạn như mày ngoài tao! Mày muốn bày ra bộ dạng đĩ điếm của mày cho ai xem, kỹ nữ!”

“A! Tôi không có…… Tôi không có ô a.”

Ở cửa, Cận Trần dựa vào cửa phòng ngủ, cúi đầu sờ cằm, khóe miệng hiện lên một nụ cười gần như điên cuồng.

Cậu ta mãn nguyện nhắm mắt lại, lắng nghe những nốt nhạc tuyệt vời phát ra từ bên trong, từng tiếng thét chói tai khiến cậu đặc biệt thích thú.

“Ha… hahaha.”

Cận Trần một tay che mặt, không tự chủ được phát ra tiếng cười sung sướng, cười ra nước mắt, thân thể không khỏi hưng phấn run rẩy, khuyên tai màu đen chữ thập rũ xuống không ngừng đong đưa.

Người hầu đi qua nín thở sợ hãi, vội vàng cúi đầu về phía trước.

Trên má Tả Đồng chảy ra rất nhiều máu, từ đuôi mày xẹt qua đến khóe miệng nóng rát co rút đau đớn, sau khi bị đánh, cô nằm trên giường, ôm đầu không dám cử động, thậm chí tiếng khóc thút thít đều nhỏ rất nhiều, các cơ trên mặt vừa động liền đau.

Giang Dã Sâm vứt roi trong tay, xoay người bước ra ngoài.

Cô ủy khuất nghẹn ngào, giọng nói nho nhỏ đáng thương, quần áo sau lưng bị xé toạc, chỉ còn lại dải vải, máu không ngừng rỉ ra.

Một lúc lâu sau, lại có tiếng bước chân đi vào, cô run rẩy, nhỏ giọng cầu xin:

“Đừng đánh tôi, xin anh, đau quá đau quá.”

Giang Dã Sâm ngồi ở mép giường, cầm gói bột cầm máu trong tay lên, hướng về phía lưng cô vừa rải xuống vừa lạnh giọng hỏi:

“Còn dám câu dẫn nam nhân khác không?”

Cô thân mình run rẩy,

“Tôi không có, thật sự không có…… Chủ nhân tha cho tôi đi, tôi thật không có.”

“Tôi hỏi cô còn dám không ! ”

Hắn quát lớn rồi quay người túm tóc cô, nhìn thấy nửa khuôn mặt của cô dính đầy máu, vết máu bị hắn rút ra rất dài, da thịt cũng bị xé ra.

Nước mắt và máu lẫn lộn chảy xuống, cô sợ hãi lắc đầu,

“Tôi không dám, tôi không dám, tôi không dám.”

Giang Dã Sâm nín thở, tay có chút run lên, dùng bột cầm máu để che đi vết máu trên mặt cô, che giấu nội tâm tội ác.

Cận Trần ở dưới lầu cắn sandwich, thấy hắn từ trên lầu xuống dưới, cười hì hì dò hỏi,

“Chị dâu khá hơn chút nào không? Bị đánh tàn nhẫn như vậy, không phải chốc lát mà khỏi được, nhỉ?”

Giang Dã Sâm trừng mắt nhìn em trai, gằn giọng:

“Chú sớm đã biết anh đứng ở cửa, nên mới nói những lời này với cô ấy, phải không?”

“Anh trai, anh đang nói gì vậy? Em là thật sự rất thích chị dâu, nhưng em tuyệt đối sẽ không giành giật với anh, loại sự tình này nên để chị ấy tự mình lựa chọn.”

Hắn bước dài chân từ trên cầu thang xoắn ốc xuống dưới, ánh mắt nhìn chằm chằm, ý cười trào phúng.

“Cô ấy không cần lựa chọn, cả đời này cô ấy là của anh, anh không cần biết chú đang giở trò gì, trước đây anh đã nói rằng có một thí nghiệm rất quan trọng cần phải thực hiện, chú cũng không thèm trở về. Vậy mà vừa mới nghe cô ấy phải nằm viện, lại bằng lòng trở về?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận