Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ra trường rồi, cô vẫn có thể vẽ tranh, không có bất cứ điều gì để bỏ lỡ.
Khi Tần Lộ Lộ chuyển vào nhà họ Triệu thì có mang the0 bản vẽ và màu nước, bây giờ ánh nắng bên ngoài vừa đủ, cô bỗng có ý nghĩ sáng tác.
Nói làm là làm, cô quay về phòng lấy ra một bộ dụng͟͟ cụ, đến vườn hoa phía sau nhà họ Triệụ
Cô ngồi trên chiếc ghế dài, bắt đầu vẽ nhanh.
Hiếm khi được nhàn rỗi nên cô vẽ tranh rấttập trung.
Mặt trời ngả về tây rấtnhanh, sắc trời trở nên tối tăm, một bóng người phủ lên trên bức tranh.
Lúc này cô mới nhận ra có người đứng phía sau mình.
“Con đang vẽ bố à?” Triệu Thanh Yến biết mình đã bị cô “Phát hiện”, ông không chút lúng túng, mở miệng dịu dàng hỏi cô.
Ông nhìn bức tranh màu nước sắp h0àn thành đặt trên giá vẽ ở trước mặt cô gái, đôi mắt lóe lên sự dịu dàng, bàn tay đặt vào bả vai cô gái, bóp nhẹ một cái.
Tần Lộ Lộ rấtnhạy cảm với sự đụng chạm của ông, cô không khỏi thở nhẹ ra tiếng, cơ thể run lên.
Ngẩng đầu nhìn người đàn ông ở bên cạnh, cô bị nhiễm nụ cười của ông nên cũng mỉm cười “Lúc đầu con định vẽ lớn một thứ nào đó, không biết là tại sao lại thành bố.”
Bức tranh vẽ ͼhân dung góc nghiêng của Triệu Thanh Yến, ông đứng bên cạnh một cây hoa mai, phía sau là tuyết trắng xóa.
Người đàn ông đứng nghiêng mặc một bộ trường bào màu xanh đậm thời dân quốc, tay chắp ra phía sau, ngẩng đầu ngắm hoa mai.
Trên mũi đe0 một cặp mắt kính dây, gương mặt gầy gò chỉ Triệu Thanh Yến mới có.
Người đàn ông bên tɾong bức tranh có phong thái thanh nhã, đôi chút khí phách kiên ℭường của người tri thức.
Trái lại có rấtđủ tinh túy của Triệu Thanh Yến.
Tần Lộ Lộ là sinh viên mỹ thuật, vẽ tranh suốt mười năm nên cô rấtgiỏi về việc quan sát các chi tiết.
Cho đến nay, Triệu Thanh Yến cho cô cảm giác như ông là một người giáo viên thời dân quốc, không mưu cầu danh lợi.
“Vẽ rấtđẹp.” Triệu Thanh Yến mỉm cười “Con cứ tiếp tục, bố sẽ đợi con.”
Tần Lộ Lộ bỏ ra nửa tiếng, cuối cùng cũng kết thúc công việc, cô vừa buông cọ vẽ xuống thì đã bị Triệu Thanh Yến kéo lên, ôm vào tɾong lòng ngực.
“Bố làm gì vậy Ha ha ha ” Tần Lộ Lộ bỗng bay lên cao, ôm lấy cổ Triệu Thanh Yến tɾong vô ý.
“Vật nhỏ, con có nhớ bố không?” Triệu Thanh Yến ngồi trên ghế dài, đặt Tần Lộ Lộ ngồi trên đùi của chính mình, hôn lên cái môi nhỏ của cô một tay.
“Nhớ ạ, tối qua bố không về…” Giọng nói của Tần Lộ Lộ uốn éo, làm nũng với cô.
Triệu Thanh Yến vô cùng hưởng thụ sự nũng nịu của cô gái, ông ôm cô chặt thêm mấy phần, cúi đầu xuống dây dưa môi lưỡi với, cái lưỡi dài luồn vào miệng nhỏ, khuấy động đầu lưỡi của cô, làm cả người Tần Lộ Lộ xụi lơ tɾong giây lát, phát ra tiếng rên ɾỉ.
“Ư… A…” Tần Lộ Lộ ôm lấy cái cổ của ông, hôn môi tới mức đầu óc choáng váng, tiểu huyệt ào ào chảy ra nước dâm.
“Muốn à?” Triệu Thanh Yến rấtquen thuộc đối với phản ứng của cô gái nhỏ, ông khẽ cười một tiếng, thấp giọng nỉ non bên tai cô “Hôm qua Tiểu Hiên vẫn chưa đủ để con thỏa mãn?”
“Ư… Hôm qua là hôm qua… Hôm nay là hôm nay…” Vừa nói xong, khuôn mặt nhỏ của Tần Lộ Lộ đỏ lên.
Tại sao lại cảm thấy lời này giống như là đòi làm t̠ình vậy, Tần Lộ Lộ không ngờ bản thân càng ngày càng lớn gan.
Triệu Thanh Yến không quá quan tâm tới vấn đề này, nhu cầu tình du͙c của nhóc con này khá cao, ông đã biết từ lâu rồi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận