Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ngạch a a!”

Rina khóc lóc che lại cái bụng phồng lên tròn vo của mình nằm trên mặt đất, hạ thể đã hoàn toàn mất khống chế, tao nước bên trong bức chảy cuồn cuộn ra bên ngoài, như là hồng thủy, lộc cộc lộc cộc, thậm chí còn tạo ra bọt khí, cô vừa đau lại vừa sảng, cái bụng căng trướng rốt cuộc cũng hơi lơi lỏng .

“Thao mẹ nói, thao mẹ nó!”

Hòa Uyên nâng chân lên, hướng lên trên bụng cô áp xuống, dòng nước ra bên trong bức càng chảy ra hung hơn: “Em chính là đồ tiện bức, kỹ nữ bên ngoài so với em còn có tôn nghiêm hơn! Ít nhất người ta còn biết đòi tiền, em dẩu mông cho không nam nhân khác làm! Tao bức thiếu thao! Gia đá chết em a!”

“Ngạch ô…… Ô ô đau quá, đừng đạp, đừng a, 4301, ô ô 4301!”

Cô khóc hưng hơn bất cứ lần ngược đãi nào trước đó, nhìn dáng vẻ này thì đủ biết là đau như thế nào rồi, nhưng tính tình của hắn đã bạo nộ lên thì ngay cả chính mình hắn cũng sẽ không khống chế được, biết rõ không phải cô sai, vẫn là đem toàn bộ sai lầm đều quy kết ở trên thân thể của cô, liều mạng tìm lý do tẩy não: “Nếu không phải do em tao như vậy, nam nhân khác sẽ đến thao em sao a!”

Vẫn là Chu Bắc Dịch tiến vào, nhìn thấy không ổn thì đem hắn đá văng ra.

“Cút đi!”

Hòa Uyên thiếu chút nữa ngã quỳ trên mặt đất, thở hổn hển đỏ mặt, xoay đầu tới đang muốn mắng, liền thấy hắn móc thước dạy học từ trong túi ra, lời định nói liền bị nghẹn trở về.

Từ kẽ răng bài trừ một từ nói tục: “Mẹ nói.”

Kết quả bị Chu Bắc Dịch đánh trên đùi, Hòa Uyên đau đến dậm chân ngao ngao kêu.

“Cút!”

Chu Bắc Dịch chỉ vào cửa.

“Thao! Anh cùng nam nhân kia đều là cùng một đám phải không, vừa rồi rốt cuộc là ai thao em ấy! Gia muốn biết .”

“Cậu muốn tôi nói lại nói lần thứ ba sao?” Chu Bắc Dịch ném thước dạy học trong tay đi, hai mắt mị thành một khe hẹp, liếc mắt nhìn hắn: “Hậu quả rất nghiêm trọng.”

Hòa Uyên nghiến răng, hắn đương nhiên biết có bao nhiêu nghiêm trọng, khập khiễng đỡ vách tường đi ra khỏi cửa.

Chu Bắc Dịch quay đầu lại nhìn người trên mặt đất, hạ thể còn đang ứa ra nước chảy ra bên ngoài , cả người đều là vết thương, mức độ nghiêm trọng vết thương trên mặt cùng mông đã không thể dùng từ thay đổi hoàn toàn để hình dung, diện mạo sưng vù đến mức thấy không rõ dáng vẻ ban đầu, tuy nói là đưa đến nơi này dạy dỗ, nhưng không thể để lại di chứng vết thương được.

“Bò lên, tôi mang em đi đến phòng y tế.”

“Vâng.”

Thanh âm Rina nghẹn ngào, nhịn xuống đau đớn ở bụng, chậm rãi từ trên mặt đất bò dậy, nhìn con số trên bản điện tử vách tường đã nhảy tới số mười lăm rồi.

Bò ra khỏi phòng, nơi này so với không khí tràn đầy tao vị bên trong phòng tốt hơn quá nhiều, toàn thân đều như cảm thấy thoải mái.

Rina thở gấp cấp tốc hô hấp, tham lam thở dốc từng ngụm từng ngụm, bên trong bức còn đang chảy nước, Chu Bắc Dịch cho cô đi phòng vệ sinh bài tiết, tự mình rửa sạch.

Rina cầm vòi nước, đem nước lạnh băng hướng về phía hạ thể cọ rửa, chịu đựng đau đớn từ ứ thanh trên bụng, ngón tay đã cứng đờ run rẩy lên.

Không ngờ khi đến phòng y tế, người bôi thuốc cho cô chính là vị bác sĩ Tưởng lần trước.

Hắn vẫn mặc một thân áo sơ mi trắng như cũ, ý cười ôn nhu đi về phía cô, khi nhìn đến chật vật trên mặt cô cũng không cảm thấy kinh ngạc, cũng không có ghét bỏ.

“Tôi sẽ bôi chút thuốc tiêu sưng trước cho em.”

Rina cái gì không có mặc, nằm ở trên giường chữa bệnh gật gật đầu.

Thấy hắn xoay người đi đến tủ thuốc tìm kiếm,tay nắm lấy một cái cái chai lắc lư hai lần.

Mang bao tay cao su lên , đem thuốc bôi trên ngón trỏ , nghiêng người, ở trên mặt cô ôn nhu bôi lên.

Vết sưng trên xương gò má rất đau, mặc dù lực ngón tay nhẹ nhàng, nhưng vẫn cảm thấy cơn đau từ trên mặt truyền đến, Rina cũng không hé răng, đôi mắt mị thành một cái khe hở, nhìn khuôn mặt tuấn tú ở gần trước mặt, có thể nhìn thấy được rõ ràng mắt phượng dưới kính của hắn , dáng vẻ không chút cẩu thả nghiêm túc, trong mắt mang theo ôn nhu.

Hắn nhìn cô nở nụ cười, đôi mắt hơi hơi cong lên.

“Nhìn tôi như vậy làm gì? Đau liền nói ra i.”

“Không, không sao, em có thể nhịn.”

Nghe thấy thanh âm của hắn hơi mang theo chút thở dài: “Quá mức nghe lời cũng không phải là chuyện tốt, sẽ bị đánh chết biết không?”

“Tôi vốn dĩ chỉ là một nô lệ.” cô nói: “Cho dù bị đánh chết, cũng sẽ không có ai lưu luyến, tình mạng của tôi, không phải do tôi quyết định.”

Ngón tay đang ấn ở xương gò má cô dừng lại, lực đạo cũng tăng thêm không ít.

Chân mày hắn cau lại, ánh mắt mang theo đánh giá nhìn cô, Rina cho rằng mình đã nói sai.

“Bác sĩ Tưởng , anh không cần tức giận, tôi ——”

“Em nên gọi tôi như thế nào ?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận