Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cô ta là bạn tốt của cô, nói không biết chừng cô cũng có tham gia vào chuyện hãm hại cháu gái tôi đấy!” Cô Trương lúc này đã tức giận đến mức không còn quan tâm đến thân phận của mình nữa. Bà ta khoanh tay trước ngực, cười lạnh một tiếng: “Nếu như quả thực là cháu gái tôi muốn hãm hại Diệp Yên Yên thì tại sao bây giờ Diệp Yên Yên vẫn còn đứng ở chỗ này, còn cháu gái của tôi thì nằm trong bệnh viện? Cô nói tôi đổi trắng thay đen, nhưng còn cô nói chuyện không suy nghĩ à?” Cô Trương nói xong thì ánh mắt đột nhiên rơi trên người Tiêu Dật Việt. Từ lúc bắt đầu đến giờ anh đều không nói bất cứ câu nào, chỉ lấy điện thoại di động ra không biết đang nhìn cái gì, điều này khiến cho bà ta có dự cảm không hay.
“Cô!”, “Cô!”, Lý Nam Nam bị nói đến mức tức run cả người, nhưng lại không biết phải phản bác như thế nào.
“Chứng cứ à? Chỗ tôi có đấy.” Tiêu Dật Việt kết nối điện thoại với máy chiếu trong lớp, sau đó ấn mở một video.
Mọi người có thể nhìn thấy vô cùng rõ ràng, người trong video chính là Trương Nhụy Anh. Lúc này cô ta đang đứng bên cạnh mấy tên côn đồ, bọn họ đang nói chuyện gì đó, Tiêu Dật Việt nhanh chóng chỉnh âm lượng lên cao nhất.
“Ngày mai tôi sẽ hẹn gặp cô ta ở đây, các người chịu trách nhiệm đánh ngất cô ta rồi đưa cô ta đi, chuyện còn lại cứ để tôi xử lý.” Giọng nói của Trương Nhụy Anh vang lên, kết hợp với độ phân giải sắc nét của video, hoàn toàn bại lộ bộ mặt xấu xí ác độc của cô ta: “Đánh thuốc nhớ dùng liều cao một chút, làm cô ta tàn phế cũng không sao.” Sau khi nghe thấy câu này, mọi người phía sau không nhịn được mà hô lên một tiếng, có mấy người là bạn tốt của Trương Nhụy Anh, nghe thấy cô ta nói câu này thì đều cảm thấy lạnh hết cả người.
Nếu như không may khiến cho Trương Nhụy Anh không vui, liệu có phải bọn họ cũng sẽ có kết cục như thế không?
“Tôi đã chuyển video này tới cho cảnh sát rồi, tôi tin cảnh sát sẽ trả lại công bằng cho chúng tôi.” Tiêu Dật Việt cất điện thoại di động, mặt không đổi sắc nhìn về phía cô Trương: “Còn về phần cô, cô mới chính là người đổi trắng thay đen. Cô không hề biết chân tướng mọi chuyện mà đã tùy ý vu oan giá họa cho người khác. Tôi cảm thấy trường học này nếu như có một giáo viên như cô thì chính là làm hại cho những học sinh ở đây.” Tiêu Dật Việt nói xong thì nhìn về phía hiệu trưởng đứng một bên.
“Hiệu trưởng, nếu như có loại giáo viên này ở trường thì em xin phép chuyển trường.” Tiêu Dật Việt nghiêm túc nói: “Bị giáo viên như thế dạy dỗ, em sợ sẽ ảnh hưởng đến tiền đồ của em, cũng sợ sau này chúng em sẽ như thế, chỉ biết đổi trắng thay đen hãm hại người vô tội.” Tiêu Dật Việt nói đến đây thì lại lôi điện thoại ra, chuẩn bị gọi cho cha mẹ mình.
“Cô đi thu dọn đồ đạc đi, cô bị khai trừ rồi.” Hiệu trưởng thấy Tiêu Dật Việt muốn gọi điện thoại thì vội vàng nói. Ông ta lập tức gọi bảo vệ cưỡng chế đưa cô Trương về phòng làm việc thu dọn đồ đạc.
Tiêu Dật Việt là một thiên tài khó gặp, nếu như vì một giáo viên có phẩm chất hư hỏng mà lỡ mất nhân tài này thì cái được không bù đắp nổi cái mất.
“Không! Hiệu trưởng! Ông không thể làm như vậy!” Cô Trương nóng nảy, nhưng không thoát được khỏi tay bảo vệ, chỉ có thể lên tiếng cầu xin tha thứ: “Tôi đã dạy ở trường này hai mươi năm rồi, không có công lao cũng có khổ lao, ông không thể sa thải tôi như thế!” Cô Trương không ngừng giãy dụa, nhưng vẫn bị áp chế rời khỏi phòng học.
Phòng học rộng rãi lập tức trở nên yên tĩnh vô cùng, đám đông cũng lần lượt giải tán.
Chuyện của Trương Nhụy Anh cuối cùng cũng đi đến hồi kết, cô ta đã phải trả cái giá rất lớn cho việc làm của mình. Còn về phần cô giáo Trương thì Diệp Yên Yên chỉ nghe nói bà ta bị đuổi khỏi trường học, không trường nào dám tuyển bà ta, cuối cùng chỉ còn cách đổi nghề. Chuyện cô Trương đổi sang nghề gì thì Diệp Yên Yên không có hứng thú biết, cô chỉ nghiêm túc ôn tập kiến thức và làm bài tập. Kỳ thi tuyển sinh lớn học sắp đến rồi, cô phải cố gắng học tập để có thể thi đỗ cùng một trường lớn học với Tiêu Dật Việt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận