Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Hẹn hò với vật thí nghiệm số 27: Chơi hỏng Alpha có cấp bậc cao hơn anh đi (phần 1)

Lạc Minh được chuyển đến đế đô tĩnh dưỡng, Kiều Quý bởi vì muốn tham gia một hoạt động dạy học nên cũng tới đế đô, thuận tiện chăm sóc Lạc Minh.

Đêm khuya, trong phòng ngủ, Lạc Minh đã ngủ say, hô hấp đều đều.

Một bóng đen đột nhiên xuất hiện ở ngoài cửa sổ, không bao lâu đã mở cửa phòng, sau đó sâu kín đi tới trước giường Lạc Minh.

Đèn đầu giường được bật lên, ảm đạm chiếu xuống, khuôn mặt Kiều Quý có vẻ đáng sợ đáng thường, gương mặt anh ta không chút thay đổi, trong tay cầm một ống tiêm.

Anh ta tiêm chất lỏng trong ống tiêm vào trong thân thể Lạc Minh, anh ta nhếch khóe miệng, nhìn toàn bộ chất lỏng tiến vào trong cơ thể Lạc Minh, trên gương mặt tối tăm tăng thêm vài phần sung sướng.

Sau đó, anh ta lặng lẽ rời khỏi gian phòng này.

Mỗi ngày Tiêu Trạch đều sẽ đến thăm Lạc Minh một lần, Lạc Minh cần tĩnh dưỡng, hắn không tiện quấy rầy nhiều, bèn liên lạc với Kiều Quý nhiều hơn, cũng nghe Kiều Quý nói chuyện quá khứ của Lạc Minh hồi lâu.

Chẳng hạn như khi còn bé anh bị chế giễu không phải con ruột của thượng tướng Lạc, không được người trong nhà coi trọng, thế nên cảm giác tồn tại ở nhà họ Lạc mới có thể thấp như vậy.

Lại ví dụ như bị khi dễ, về nhà tố khổ với Ân Duyệt, Ân Duyệt chưa bao giờ để ý đến anh.

Về Ân Duyệt, Tiêu Trạch có chút ký ức, trước đây bà vẫn luôn vừa dỗ dành Lạc Phồn vừa nói Lạc Minh không hiểu chuyện, người hầu hỏi có muốn để ý đến Lạc Minh một chút hay không, bà lại nói Lạc Minh chính là già mồm cãi láo, mỗi lần không có việc gì nhưng đều thích chạy đến trước mặt bà giả bộ đáng thương gây thêm phiền toái cho bà.

Trước kia hắn không hiểu, chỉ là vô tri vô giác cảm thấy người anh trai Lạc Minh này không phải người tốt, phải cách xa anh ra một chút, sau đó cho dù Lạc Minh đã trở nên trầm ổn dịu dàng, đối nhân xử thế cũng hiền lành săn sóc, hắn cũng không dám dựa vào anh quá gần.

Không biết từ lúc nào, rốt cuộc Lạc Minh cũng hoàn toàn xa lánh Ân Duyệt, Ân Duyệt cũng liên tục nói cuối cùng anh cũng hiểu chuyện.

Nhưng những chuyện này từ góc nhìn của Ân Duyệt chuyển sang góc nhìn của Kiều Quý, tất cả lại không giống nhau.

Cùng tuổi, Lạc Phồn vĩnh viễn là một cậu bé, vĩnh viễn là tâm can bảo bối, nhưng Lạc Minh lại bị ngại là phiền toái, vẫn luôn luôn bị hờ hững lạnh nhạt, có so sánh có đối lập, kiểu trái tim nào mới có thể không bị tổn thương đây?

”Lớn lên trong hoàn cảnh này, cậu ấy rõ ràng không cam lòng, cố gắng vươn lên, cố gắng trở nên ưu tú, rồi lại cố chấp tự hạ mình xuống, luôn cảm thấy trên thế giới phàm là thứ gì tốt, đều không có phần của cậu ấy.” Kiều Quý cười yếu ớt một tiếng: “Rất đáng thương.”

________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận