Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyển ngữ: Long Đế Novel
Kiều Khương tỉnh dậy lúc hơn chín giờ, hình như bên ngoài khá nhiều người, tiếng ồn huyên náo.
Nàng cầm điện thoại lên xem, trả lời tin nhắn, mở cửa đi qua hành lang đến phòng khách. Bố mẹ Miêu Tuyết đang ở đó, cùng Cao Kim Lan ngồi trong phòng khách, Miêu Tuyết cầm cây lăn bột đứng trước sô pha nói với Yến Chiêu: “Phim này hay đấy, xem phim này đi.”
Yến Chiêu cầm điều khiển chọn phim, bố mẹ anh cũng tới, anh không nhận điện thoại, họ còn tưởng anh say rượu vật vạ ở ven đường, Miêu Tuyết bảo đến nhà Kiều Khương xem thử, mọi người cùng tới, quả nhiên Yến Chiêu ở đây.
Anh dậy từ sớm, dù nghĩ đến cây trái trên núi nhưng đầu vẫn váng vất, Cao Kim Lan bảo anh ngồi xuống cùng ăn sáng, dì giúp việc hỏi buổi trưa có muốn ăn bánh chẻo không, Cao Kim Lan đáp có, trong tủ lạnh không đủ nguyên liệu, Yến Chiêu giúp dì ra ngoài mua đồ, lúc quay lại thì thấy Cao Kim Lan, ông bà Yến và ông bà Miêu đang vui vẻ ngồi trò chuyện trên sô pha.
Kiều Khương nhướng mày, hiếm khi thấy Cao Kim Lan cười vui thế này, nàng xoay người đi vào phòng tắm, thay quần áo rồi trang điểm nhẹ.
Lúc bước ra, người cán vỏ bánh chẻo đã đổi thành Yến Chiêu.
Ông Yến ngồi trên sô pha, nói với Cao Kim Lan: “Thím cứ sai sử nó tự nhiên! Bảo nó làm gì cũng được! A Đại nhà tôi gì cũng biết làm, không ngại khổ không ngại mệt!”
Bà Yến ở cạnh phụ họa: “Phải phải phải, thằng nhỏ chăm chỉ hiếu thảo lắm.”
Kiều Khương: “…”
Cao Kim Lan cứ cảm thấy có gì không bình thường, nhưng không giải thích được, trông Kiều Khương đi ra, vội vẫy tay với nàng: “Lại đây, toàn chú dì trên núi cả, con cũng từng gặp, hôm nay nhà mình làm bánh chẻo, họ đều tới hỗ trợ.”
Kiều Khương gật đầu chào hỏi, đi tới ngồi trên sô pha, Miêu Tuyết đang gói bánh chẻo, lại gần hỏi nàng: “Chị ơi, chị biết làm bánh chẻo không?”
Hồi nhỏ Kiều Khương từng làm, nhưng khi lớn thì không, những năm qua phải tới tết nàng mới về nhà, lúc ấy Cao Kim Lan đã gói bánh chẻo xong xuôi, nàng chỉ việc ăn.
“Mọi người cho đồng xu vào bánh chẻo đấy.” Miêu Tuyết cười nói: “Là tiền mừng ở chỗ cô dâu hôm qua.”
Cao Kim Lan cầm vỏ bánh đưa tới trước mặt nàng: “Nào, làm thử một cái đi.”
Kiều Khương ngẩng đầu, vừa hay bắt gặp ánh mắt Yến Chiêu, từ khi nàng đến anh đã nhìn chằm chằm. Hôm nay Kiều Khương mặc váy denim xẻ tà, áo thun ngắn đen trắng, mái tóc dài được buộc sau đầu, cố định bằng kẹp hoa.
Một sợi tóc thõng xuống bên cổ, nổi bật vẻ biếng nhác gợi cảm của nàng, có lẽ vì mới ngủ dậy nên con ngươi vẫn mơ màng, dưới hàng mày xinh yêu, đôi mắt hoa đào thỉnh thoảng chớp chớp.
Rất đẹp.
Đẹp đến mức Yến Chiêu không rời nổi mắt.
Cao Kim Lan đón lấy cây lăn bột trong tay Yến Chiêu, bảo anh xem tivi, bấy giờ hai người mới thôi nhìn nhau.
“Khương Khương, con có đói không? Bên kia còn bữa sáng đó.” Cao Kim Lan nhìn Kiều Khương, “Nếu không muốn ăn thì mẹ nấu mấy cái bánh chẻo cho con thử nhé?”
Kiều Khương lắc đầu: “Lát nữa đi ạ.”
Nàng mới ngủ dậy, không muốn ăn.
Người lớn lại bắt đầu rảnh rang trò chuyện, Miêu Tuyết chuyên chú xem tivi không rời mắt, đến khi Kiều Khương nặn xong viền bánh chẻo mới nhận ra chẳng biết từ khi nào Yến Chiêu đã ngồi xuống cạnh nàng.
Anh cán bột thành hình tròn, sau đó cán ra hai dải mỏng, cuối cùng dùng tăm chọc từng chấm nhỏ lên miếng bột.
Trong lúc làm vỏ, Kiều Khương dùng cây tăm của anh viết lên miếng bột.
Yến Chiêu sáp lại gần: “Em viết gì vậy?”
Hơi thở nóng hổi phả vào mặt nàng, Kiều Khương ngước mắt lên, thấy trên mũi anh dính bột mì, so với khuôn mặt đen như than của anh thì đúng là trắng đen rõ ràng.
Nàng ngả người ra sau để anh đọc chữ trên miếng bột, dùng tăm rất khó viết, nàng chỉ viết một chữ “chó”.
Yến Chiêu nhìn chằm chằm nàng một lúc, há miệng im lặng kêu “gâu”.
Cao Kim Lan đang cán vỏ bánh chẻo, ngẩng đầu thấy Kiều Khương cười, nàng cúi đầu dùng tăm chọc vào miếng bột, nhếch mép mắng: “Trẻ trâu.”
Cao Kim Lan: “…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận