Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Lời khuyên của mẹ và nỗi sợ bị bỏ rơi
Buổi chiều, không chịu nổi sự ngột ngạt và những suy nghĩ tiêu cực trong đầu, Tiêu Hách chạy đến tìm “quân sư” – mẹ của cậu, bà Trì Thanh Nhã.
Trong quán cà phê sang trọng, Trì Thanh Nhã tao nhã nhấp một ngụm trà, nhìn đứa con trai độc nhất đang vò đầu bứt tai trước mặt.
“Rầm!”
Tiêu Hách đập mạnh chiếc ly xuống bàn, may mà ly thủy tinh dày nên không vỡ, nhưng cũng khiến vài vị khách xung quanh giật mình quay lại nhìn.
“Sao mà nóng nảy thế? Mới yêu nhau ba năm đã chán rồi à?” Bà Trì trêu chọc, thong thả ăn miếng bánh ngọt.
“Không phải chán! Là anh ấy đi gặp người yêu cũ!” Tiêu Hách nghiến răng nghiến lợi, đôi mắt đỏ ngầu. “Hắn ta là thanh mai trúc mã, là tình đầu khắc cốt ghi tâm của anh ấy. Trước khi con xuất hiện, họ đã có cả một quá khứ dài dằng dặc bên nhau. Mẹ bảo con làm sao mà bình tĩnh được?”
“Thế họ đã làm gì? Quay lại với nhau à? Hay Lục Thanh Yến lừa dối con?”
“Chưa… nhưng mà…” Tiêu Hách ấp úng, giọng điệu chuyển từ giận dữ sang tủi thân. “Anh ấy đi gặp hắn mà thái độ bình thản lắm, chẳng có chút gì là bối rối hay lo lắng con sẽ ghen cả. Nhỡ đâu… nhỡ đâu gặp lại tình cũ không rủ cũng tới thì sao? Hắn ta vừa giàu, vừa giỏi, lại cùng trang lứa với anh ấy, chắc chắn là hiểu chuyện hơn con, không trẻ con như con…”
Càng nói, Tiêu Hách càng thấy mình thảm hại. So với Lý Lăng Trí – một người đàn ông trưởng thành, sự nghiệp vững vàng, thì cậu chỉ là một thằng nhóc hay làm nũng, dựa dẫm vào Lục Thanh Yến. Lục Thanh Yến yêu cậu vì cái gì? Vì gương mặt đẹp trai này? Hay vì kỹ năng giường chiếu? Những thứ đó rồi cũng sẽ phai nhạt theo thời gian. Đến lúc đó, anh có chán cậu mà quay về bên người cũ không?
“Mẹ ơi, nhỡ anh ấy bỏ con thì sao?” Tiêu Hách ngẩng đầu nhìn mẹ, đôi mắt ầng ậng nước như sắp khóc. “Con không sống nổi mất. Nếu anh ấy bỏ con, con sẽ bắt cóc anh ấy, nhốt anh ấy lại, xích chân anh ấy vào giường để anh ấy không đi đâu được nữa…”
Trì Thanh Nhã giật mình, vội vàng đưa tay bịt miệng con trai lại. Bà nhìn thấy sự bất ổn trong ánh mắt Tiêu Hách – di chứng của vụ bắt cóc năm xưa vẫn còn đó, ẩn sâu dưới lớp vỏ bọc bình thường, chỉ chờ dịp bùng phát.
“Nói bậy bạ cái gì thế! Con muốn đi tù à?” Bà nghiêm giọng mắng, rồi thở dài, nắm lấy tay cậu, giọng dịu đi. “Tiểu Hách, tình yêu cần sự tin tưởng. Con cứ ghen tuông vô cớ, tự ti và kiểm soát thế này mới chính là thứ đẩy cậu ấy ra xa đấy. Lục Thanh Yến là người chín chắn, cậu ấy chọn con, ở bên con ba năm nay, nấu cơm cho con ăn, dỗ dành con ngủ, chẳng lẽ con không cảm nhận được tình cảm của cậu ấy sao?”
“Con biết… nhưng con sợ…”
“Sợ thì tối nay về nói chuyện thẳng thắn với nhau. Đừng có đoán già đoán non rồi tự làm khổ mình. Đàn ông con trai, phải có bản lĩnh giữ người mình yêu, chứ không phải ngồi đây khóc lóc với mẹ.”
Lời khuyên của mẹ khiến Tiêu Hách bình tâm lại một chút, nhưng nỗi bất an vẫn như một con rắn độc quấn chặt lấy tim cậu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận