Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Mày tìm chết! Không muốn chân nữa đúng không? Xem ra chị gái thân yêu của mày không đợi được khoảnh khắc đoạn tụ với mày nữa rồi, tôi hiện tại khiến cho mày nếm thử tư vị sinh ly tử biệt , lấy súng cho tôi!”

Tạ Viễn Lâm rống giận làm cô kinh động, hắn muốn giết em trai cô, cô hoảng loạn đem móng tay cắm vào đống đất trên vách tường, thăm dò nhìn lại, cách hàng rào sắt, nhìn thấy Miêu Nhất đang ùy hướng ra bên ngoài , các loại thiết khóa quấn quanh hai chân cùng trên người hắn, nhưng mà không bị khóa cố định, khập khiễng hướng tới song sắt đánh tới.

Người ngoài cửa vội vàng giơ súng nhắm ngay đầu hắn, cô thiếu chút nữa là đã thất thanh thét chói tai ra , nhưng Miêu Nhất đột nhiên hung hăng ném dây xích trên người về phía đầu bọn họ , ánh mắt bạo nộ giống người điên, không hề có sợ hãi, không có mệnh lệnh của Tạ Viễn Lâm, bọn họ căn bản không dám nổ súng.

Trong tay nắm đem dao nhỏ máu chảy đầm đìa ,cô có thể khẳng định, là bởi vì mới có tranh chấp với Tạ Viễn Lâm .

“Chị!”

Trong mắt hắn tràn đầy kinh hỉ khi thấy cô, cô chỉ là lộ ra một đôi mắt, vậy mà hắn cũng có thể nhận ra , mà sắc mặt trần ngập lửa giận của Tạ Viễn Lâm bỗng chốc xuất hiện, theo theo hướng thanh âm mà em trai cô kêu nhìn lại phía cô ,cô theo bản năng ngồi xổm xuống, khẩn cầu không bị hắn nhìn thấy.

“Tao giết chết mày a!”

Đúng lúc nam nhân ngây người, nhìn về hướng cô, Miêu Nhất nhấc dao nhỏ trong tay, hướng về bụng hắn bụng hung hăng cắm vào.

Hai mắt đỏ ngầu, bộ mặt dữ tợn cắn răng, nếu bọ dạng em trai trong trí nhớ là ôn nhu , thì bây giờ tính tình hoàn toàn khác biệt biến thành một kẻ điên, dao nhỏ đâm vào bụng Tạ Viễn Lâm , hắn vẫn không nhúc nhích, kinh ngạc cúi đầu nhìn.

“Ngô!”

Cô vội vàng che miệng lại, nhưng nhìn thấy hai người ở cửa muốn nổ súng ! Không màng tất cả bò dậy hướng về phía bọn họ rống to.

“Không được , không được a!”

Tạ Viễn Lâm mồ hôi đầy đầu, cong lưng che lại bụng, máu thực nhanh đã tẩm ướt đôi tay, thống khổ nhíu mày trừng mắt nhìn bọn họ, thanh âm nghẹn ngào.

“Không được nổ súng.”

Tạ Viễn Lâm che lại dao đâm vào bụng quỳ trên mặt đất, mồ hôi đầy đầu giương miệng sắc mặt hung ác , hai nam nhân cầm súng kia , thì có một người hạ súng đem hắn nâng dậy, một người khác gọi điện thoại.

Miêu Nhất giống như điên chạy về phía cô, bước đi của hắn khó khăn , điên cuồng túm lấy dây xích hai chân mà chạy, xích sắt so nắm tay còn muốn thô hơn , từ trên đùi kéo xuống, trên cổ chân còn bị buộc chặt căn bản chạy không nhanh được, thiếu chút nữa nhào vào trên mặt đất, cô kịp thời đỡ được hắn.

“Chị! Đi mau, mau mau!”

Nhưng mà cô do dự quay đầu lại phía sau nhìn Tạ Viễn Lâm, sắc mặt hắn thống khổ, dao nhỏ có vẻ đã cắm vào rất sâu.

Miêu Nhất trực tiếp bắt lấy đầu tóc cô, cô nhịn không được phát ra một tiếng thét chói tai, hai mắt hắn đỏ ngầu nhìn cô, phảng phất như quỷ ở địa ngục, giọng khàn trầm thấp làm cả người cô phát run, chất vấn cô, “Chị đau lòng hắn? Chị, hắn đổi xử với chị ra sao, chị còn không rõ sao?Chị làm sao lại dám đau lòng hắn a!”

“Không phải, chị không có.”

“Vậy nhanh đi theo em!”

Mặc dù hắn chỉ có thể bước từng bước nhỏ, những vẫn cố sức nắm lấy tay cô nhanh chóng chạy về phía trước.

Hai mắt Tạ Viễn Lâm thất thần mê ly, máu chảy càng ngày càng nhiều, sắc mặt trắng bệch sắp ngã trên mặt đất, cô không ngừng quay đầu lại nhìn hắn, bộ dáng kia quả thực tuyệt vọng tới cực điểm rồi, trước nay cô chưa từng thấy qua vẻ mặt này của hắn

“Chị! Đi a!”

Mặt hắn biến mất trong tầm mắt cô, cô không màng tất cả đi theo Miêu Nhất xuống núi.

Nhưng mà ngoài dự đoán, hắn cũng không phái người tới truy đuổi, có lẽ là bị thương quá nặng, có lẽ những người khác cách khá xa, mà hai người bên người lại không dám tách xa hắn sợ hắn xảy ra chuyện, Miêu Nhất một bên túm ta xuống núi, một bên phát ra tiếng cười dọa người .

Bình luận (0)

Để lại bình luận