Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hai tay Đàm Tôn Tuần ôm đầu, kiêu ngạo không cho cô chạm vào.

Bên ngoài quán có một khoảng sân nhỏ làm bằng sỏi, bên cửa sổ dựng những chiếc ô lợp tranh, tạo thành một địa điểm chụp ảnh.

Lúc này có một bóng người cao lớn mạnh mẽ chặn trước cửa sổ, những khách cũ đến check-in chụp ảnh bị áp lực nên không dám bước tới.

Hai tay Tề Thắng Lại cầm điện thoại ghi hình hai người đùa giỡn trong góc, anh ta hồn nhiên không cảm giác được sau lưng có bao nhiêu ánh mắt sợ hãi đang quan sát mình.

Hôm nay hai người đều không uống rượu. Đàm Tôn Tuần tạm biệt Điền Yên trước quán bar, cậu ta tự lái xe máy rời đi.

Đi không lâu, cậu ta dừng xe trước cửa một nhà vệ sinh công cộng. Cậu ta cởi mũ bảo hiểm treo lên trước xe, kéo quần chạy vội vào nhà vệ sinh nam.

Cánh cửa được đóng lại.

Đàm Tôn Tuần đứng tại chỗ chờ một lúc. Tính cảnh giác của cậu ta rất mạnh, cho dù không phát hiện có người theo dõi cũng phải làm ra vẻ bị giám sát.

Sau khi không nghe thấy âm thanh nào bên ngoài, cậu ta mới mở tờ giấy đang cầm trên tay ra.

Khi Điền Yên xoa tóc cậu ta, cô đã nhân cơ hội kín đáo đưa đồ cho cậu ta.

“Có mười tấn hàng hóa được giấu dưới lòng đất trong công viên phía đông ở Nam Hoàn. Bàng Kinh Phú muốn sử dụng số hàng hóa này để buôn bán với những người khác. Mục tiêu của giao dịch vẫn chưa được xác định.”

Đàm Tôn Tuần vừa nhìn vào tờ giấy, một bên nhấn vào màn hình của điện thoại, viết lời của Điền Yên vào. Sau đó gửi cho Chu Song Sinh không sót một chữ.

Cuối cùng cậu ta xé nát tờ giấy, ném vào bồn cầu rồi xả nước. Nhìn những mảnh giấy kia xoay tròn biến mất theo dòng nước, cậu ta mới hoàn toàn yên tâm.

Cuối tuần, Điền Yên tìm được một công việc phát tờ rơi quảng cáo cho bất động sản, cô phải đi phát khắp phố.

Cô mặc áo len chui đầu có mũ trùm đầu, quần ống rộng màu be, cộng thêm mũ lưỡi trai màu xám. Cô búi tóc thấp, tóc mái buông xõa trên mặt, khuôn mặt điềm tĩnh trẻ trung, bất cứ ai nhìn vào cũng sẽ nghĩ cô là một sinh viên đại học.

Điền Yên là người phát tờ rơi nhanh nhất trên con phố này. Sau khi phát xong cô sẽ ngồi ở ven đường ngẩn người nghỉ ngơi một lát, sau đó quay lại bộ phận tiêu thụ lấy tờ rơi và tiếp tục phát.

Bộ phận tiêu thụ có nước khoáng miễn phí, Điền Yên lấy thêm một chai đưa cho một cô gái khác đang phát tờ rơi trên đường.

Lâm Nha là một học sinh cao trung, thừa dịp cuối tuần đi làm. Cô ấy hỏi Điền Yên bao nhiêu tuổi.

Điền Yên nói mình vừa tốt nghiệp đại học nhưng chưa tìm được công việc. Ước mơ của cô là được ngồi trong một tòa nhà văn phòng cao tầng với máy điều hòa không khí, làm việc với máy tính.

Lâm Nha nói những người ở đó đều đang đẩy mạnh tiêu thụ qua điện thoại.

Điền Yên cười: “Sao em biết được, từng làm rồi sao?”

Lâm Nha chỉ vào tòa nhà văn phòng ba mươi tầng ở đối diện: “Trước đây em là chân chạy việc nên đã từng đi qua. Đừng nhìn bọn họ ăn mặc như ‘Nhân mô cẩu dạng'(*), người này gọi điện thoại bán hàng còn hung hăng hơn người kia. Lúc em đi vào đã thấy mười mấy công ty bảo hiểm trong đó.”

(*): bên ngoài mang hình dáng con người nhưng bên trong tư cách/ tính tình/phẩm chất thấp kém.

Điền Yên kinh ngạc, sao một học sinh cao trung lại phải đi làm chân chạy vặt.

“Cuối tuần nào em cũng đều đi làm sao?”

Lâm Nha gật đầu: “Ở gần đây có rất nhiều việc làm thêm, cuối tuần lại bận rộn, họ cũng không xem tuổi tác, chỉ cần làm một hai ngày cũng có thể nhận tiền lương.”

Điền Yên vốn chỉ muốn hỏi thăm gần đây có nơi nào có nhiều xe sang, không nghĩ tới cô lại tìm đúng người.

Lâm Nha suy nghĩ một lúc rồi nói.

“Xe sang mà, hẳn là đều ở dưới tòa nhà văn phòng đó. Ngày nào em cũng thấy những chiếc xe sang đi từ dưới hầm ra. Maserati, Bugatti, Porsche, Ferrari…”

Lâm Nha bẻ ngón tay tính toán, Điền Yên nhíu mày: “Em biết nhiều thật.”

Cô ấy nhe răng cười rạng rỡ: “Em rất thích xe.”

Sau khi phát xong tờ rơi quảng cáo, Điền Yên và Lâm Nha đi ăn cơm ngay tại khu phố ẩm thực bên cạnh tầng một của văn phòng.

Điền Yên hỏi cô ấy có muốn trong lúc rảnh rỗi trộm đi xem triển lãm xe không, Lâm Nha gật đầu như giã tỏi. Vì vậy hai người đều đi đến bãi đậu xe ở tầng hầm thứ hai của tòa văn phòng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận