Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cơn Ác Mộng Trở Về
Và rồi, một thay đổi kinh khủng nhất đã đến.
“Nghe gì chưa? Lão gia… lão gia sắp khỏi bệnh rồi!”
Tin tức đó như một tiếng sét đánh ngang tai Oanh Oanh. Nàng làm rơi cả tách trà.
Hóa ra, chất độc mà Từ lão gia trúng phải đã được Trần tiểu thư, vị hôn thê của đại thiếu gia, tìm ra. Nàng ấy tinh thông y thuật và đang dốc lòng cứu chữa. Mặc dù độc đã ngấm sâu, nhưng việc tỉnh lại chỉ là vấn đề thời gian.
Oanh Oanh đêm đó mơ thấy ác mộng. Nàng mơ thấy Từ lão gia khỏe mạnh trở lại, đè nghiến nàng xuống giường, dùng đôi mắt già nua đục ngầu nhìn nàng, hỏi: “Màng trinh của ngươi đâu?”
Nàng sống trong sợ hãi. Mỗi đêm khi Từ Lễ Khanh chạm vào, nàng đều run rẩy kháng cự.
Hắn đang ở bên trong nàng, thúc mạnh, nhưng cảm nhận được sự không tập trung của nàng. Hắn dừng lại, kẹp chặt eo nàng.
“Chỉ với chút bản lĩnh đó mà cũng dám vào cửa Từ gia sao?” Hắn cười nhạo.
Oanh Oanh đang hoảng loạn, nghe hắn nói vậy, cơn uất ức bùng lên. Nàng cắn môi, giọng run rẩy: “Lúc ta vào cửa… ta vẫn là trinh nữ!”
Từ lão gia biết điều đó. Hắn ta còn chưa kịp chạm vào nàng đã ngã quỵ.
Từ Lễ Khanh sững sờ. Hắn tưởng nàng sợ hãi vì không muốn phục vụ Từ lão gia. Hóa ra, nàng sợ hãi vì không thể giải thích về tấm thân đã không còn trong trắng của mình.
Nỗi sợ của nàng, là vì hắn.
Một cảm giác phức tạp dâng lên, hắn không biết đó là tức giận hay áy náy. Hắn chỉ biết, hắn không thích vẻ mặt sợ hãi này của nàng khi nghĩ về một gã đàn ông khác, dù đó là cha hắn.
Hắn lật người nàng lại, đè nghiến xuống, gầm gừ bên tai nàng: “Ừ. Nhớ kỹ. Là ta đã phá trinh của ngươi.”
Hắn không nói lời an ủi nào. Hắn chỉ dùng hành động để khẳng định sự chiếm hữu của mình. Hắn cắm vào nàng một cách tàn bạo, như muốn đóng một dấu ấn không thể phai mờ, để nàng vĩnh viễn nhớ rõ, ai mới là chủ nhân thực sự của thân thể này.
Oanh Oanh khóc nấc lên trong cơn hoan lạc đầy tuyệt vọng.
Nhưng cơn ác mộng của nàng chưa dừng lại ở đó. Vài ngày sau, một tin tức còn động trời hơn truyền đến.
Trần tiểu thư. Vị hôn thê thanh cao, người đang cứu mạng Từ lão gia.
Đã bị Nhị thiếu gia, Từ Lễ Phong, cưỡng bức.
Ngay trong vườn hoa của Từ phủ. Hắn say rượu, chân vẫn còn đi khập khiễng sau trận đòn của Từ Lễ Khanh, nhưng vẫn không bỏ được thói thú tính. Hắn nhận ra nàng là “chị dâu” tương lai, cơn ghen tức và dục vọng bệnh hoạn bùng lên. Hắn sai người kéo nha hoàn của nàng đi, rồi lôi nàng vào hòn giả sơn.
Sau khi thỏa mãn thú tính, hắn không hề sợ hãi, còn trơ trẽn đe dọa, bảo nàng hủy hôn với đại ca hắn và theo hắn.
Nhưng Trần tiểu thư không phải Oanh Oanh. Nàng không khóc lóc, không sợ hãi. Sáng hôm sau, với khuôn mặt vẫn còn sưng vù vì chống cự, nàng đi thẳng đến nha môn, đánh trống kêu oan.
Từ Lễ Phong lập tức bị bắt. Tại công đường, hắn vẫn ngoan cố chối tội, nói rằng hai người “tình đầu ý hợp”.
Khi Từ Lễ Khanh nghe tin, hắn không nói một lời. Khuôn mặt hắn lạnh như đá. Hắn không những không bỏ một đồng bạc nào để cứu em trai, mà còn sai Phúc Tài âm thầm thu thập thêm tất cả tội trạng cũ của Từ Lễ Phong, gửi đến nha môn.
Đêm đó, hắn vẫn đến phòng Oanh Oanh như thường lệ. Hắn thậm chí còn ngồi xuống ăn cơm cùng nàng, như thể không có chuyện gì xảy ra.
Oanh Oanh nhìn hắn. Nàng không thể chịu đựng được sự im lặng này. Nàng đột nhiên bật khóc, nước mắt rơi lã chã xuống bát cơm.
“Sao vậy?” Hắn nhíu mày.
Nàng ngẩng lên, nhìn thẳng vào hắn: “Trần tiểu thư… nàng ấy đáng thương như vậy. Ngay cả một người ngoài như ta cũng thấy tim gan như bị ai bóp nghẹt. Tại sao… tại sao chàng vẫn có thể nuốt trôi cơm?”
Từ Lễ Khanh đặt đũa xuống. Hắn nhìn nàng, ánh mắt hoàn toàn vô cảm.
“Từ Lễ Phong đã ở trong ngục. Quan phủ sẽ cho nàng ấy công đạo.”
“Nhưng đó là em trai chàng! Đó là hôn thê của chàng!” Oanh Oanh không kìm được. “Chẳng lẽ chàng không một chút tức giận, không một chút đau lòng sao?”
Hắn nhìn nàng một lúc lâu.
“Ta còn có việc.” Hắn đứng dậy, chỉnh lại tay áo. “Nàng ăn xong thì ngủ sớm đi. Đêm nay không cần giữ cửa cho ta.”
Hắn rời đi, bỏ lại Oanh Oanh ngồi một mình trong căn phòng lạnh lẽo. Nàng nhìn bát cơm hắn vừa ăn dở, cơn tức giận và sợ hãi dâng lên. Nàng cầm lấy bát đũa của hắn, ném thẳng xuống đất cho Cà Rốt.
“Ăn đi! Đồ lạnh lùng! Đồ súc sinh!” Nàng mắng con mèo, nhưng lại như đang mắng hắn.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận