Chương 530

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 530

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

529 Cô đang căng thẳng 1
So với Lâm Chi Nam cảm thán vui mừng vì lão hồ ly kia phối hợp, Khương Nhiêu mặt đỏ tim run, trong nháy mắt ngón tay cầm bài của Lạc Dĩ Nhiên đột nhiên trở nên cứng ngắc.
Móng tay cô ta được làm rất tỉ mỉ, bôi lên một lớp sơn móng tay màu hồng nhạt, phong nhã lại xen lẫn mấy phần xinh đẹp, đó là trước đó Lạc Dĩ Nhiên đến Thượng Hải đã đi làm móng.
Lúc này lơ đãng xẹt qua quân bài, để lại một vết xước không ai thấy.
Nhưng tố dưỡng và tự cho là thanh cao khiến cô ta không làm được chuyện chất vấn trước mặt, vì thế ưu nhã cười một tiếng “Sớm biết thế cũng bảo Thời Khải dạy em một chút, có lẽ sẽ không thua đến thê thảm như vậy.”
Không ai trả lời cô ta.
Ôn Thời Khải đang dạy Khương Nhiêu sờ bài, nói là dạy, chẳng qua chỉ là nhàn nhạt chỉ bảo hai câu.
Tầm mắt anh ta buông xuống, trong đôi mắt màu nâu kia lộ ra ánh sáng lười biếng mà ôn hòa, Chu Nguyên nhìn ngón tay anh ta gõ lên mặt bài, giống như đối với cục diện tranh giành tình nhân này, anh ta không hề phát hiện.
Lão hồ ly này đúng là có thể giả bộ.
Chẳng qua Chu Nguyên nghĩ thầm, người này từ trước đến nay lưu lại đủ mặt mũi cho người ta, chính sách làm người ở giữa luôn được duy trì, thiên vị rõ ràng như thế chính là lần đầu.
“Anh và học muội này quen biết khi nào thế?” Chu Nguyên quay đầu, Lạc Dĩ Nhiên cười anh ta, mấy phần ý tứ sâu xa nói “Sao em không biết bên cạnh anh lại có một bạn nữ xinh đẹp như thế nhỉ?”
Rõ ràng cô ta không muốn để Khương Nhiêu và Ôn Thời Khải dính líu quan hệ, đang cố ý tách rời.
Chu Nguyên đã hiểu, hòa hoãn bầu không khí nói là duyên phận đưa đẩy thôi, ngẫu nhiên gặp được Khương Nhiêu ở ngoài công quán Ninh Giang, sau đó bởi vì cả anh ta và Ôn Thời Khải đều là tay mơ, cho nên mời cô ta là người dẫn đường.
“Thật sao? Quả thật là trùng hợp.”
Lạc Dĩ Nhiên từ chối cho ý kiến gật đầu, lại mang theo vài phần oán trách liếc anh ta “Bà ngoại em ở bên này, em đã đến Thượng Hải không biết bao nhiêu lần rồi, sớm biết ngay cả đến quảng trường Nhân Dân anh cũng đi lạc, chẳng bằng mời em đến làm người dẫn đường.”
“Còn có thể tiết kiệm một bữa cơm kia, như thế không tốt à?”
Lâm Chi Nam ngồi ở đó nghe, dường như có thể cảm nhận được một sự chống chọi chua xót và lửa giận khó lòng đè nén được của Lạc Dĩ Nhiên, mặc dù có thể ngụy trang cao nhã, thủ đoạn ung dung.
Nhưng chỉ cần một ngày trái tim của cô ta vẫn còn ở chỗ Ôn Thời Khải, thì cô ta vĩnh viễn rơi vào thế hạ phong.

Bình luận (0)

Để lại bình luận