Chương 531

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 531

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Anh Ấy Còn Muốn Chọn Quà
Kiều Sở Sở gật đầu rồi nhìn sang Bùi Phong Lộng.
Bùi Phong Lộng miễn cưỡng nhìn cô, bị những người khác kéo đi.
Bỗng dưng anh ấy nghĩ tới gì đó, vội vàng đi tới trước mặt Kiều Sở Sở: “Dây chuyền em tặng anh lúc còn nhỏ, anh đã đeo trở lại rồi!”
Bùi Phong Lộng làm như đang dâng hiến vật quý, lấy sợi dây chuyền ra: “Anh cũng chưa từng gỡ nó xuống lần nào!”
Kiều Sở Sở ngơ ngác nhìn sợi dây chuyền này, không nhớ ra nổi điều gì.
Bùi Phong Lộng thấy phản ứng của cô thì biết ngay cô đã quên mất ý nghĩa đặc biệt của sợi dây chuyền đó.
Anh ấy càng đau lòng: “Xin lỗi, trong mấy năm đó anh không nên lạnh nhạt với em, anh không nên oán trách em, cũng không nên gỡ sợi chuyền này xuống, anh không nên liên lụy khiến em chịu khổ sở, là lỗi của anh.”
Kiều Sở Sở thấy anh ấy như vậy cũng hơi khó xử: “Xin lỗi, em không hiểu anh đang nói gì, em hoàn toàn không có ký ức về những gì anh nói.”
Cô biết bản thân có thể sống lại hoàn toàn dựa vào bản năng.
Phản ứng theo bản năng của cô vẫn còn đây nhưng ký ức về quá khứ thì không còn nữa.
Vẻ mặt Bùi Phong Lộng lập tức biến đổi, càng khó chịu đau lòng nhìn về phía cô: “Vậy sao…”
Cô mỉm cười: “Chờ sau khi em nhớ ra, anh lại nói xin lỗi với em sau nhé!”
Bùi Phong Lộng đè nén cảm giác cay cay nơi đầu mũi, gật đầu rồi lại gật đầu cái nữa: “Được! Được được được!”
Anh ấy nắm chặt tay của cô, lưu luyến nói với cô: “Chờ anh truyền nước xong thì sẽ đi tìm em ngay.”
Anh ấy còn muốn chọn quà!
Chọn ra món quà tốt nhất tặng cho cô, bù đắp cho cô!
Bùi Phong Lộng bị người khác lôi đi, như một đứa trẻ không muốn tới nhà trẻ, đi một bước quay đầu nhìn lại ba lần.
Không chỉ mỗi anh ấy xoay đầu nhìn lại.
Đến cả mấy người nhà Vi Sinh cũng liên tục quay đầu nhìn, ánh mắt tràn đầy đau lòng.
Hoài Lăng cau mày: “Chị, lát nữa bọn em đến tìm chị! Chờ bọn em nhé!”
Doanh Trần bị Vi Sinh Biệt Hạc đẩy giường bệnh đi, gân cổ hô lên: “Em nhớ đến phòng bệnh của anh thăm anh đấy! Bây giờ anh chắc chắn không động đậy nổi rồi!”
Kiều Sở Sở vẫy tay với bọn họ, gật đầu từng cái một.
Chờ sau khi bọn họ biến mất khỏi tầm mắt của cô, mặt cô sa sầm, nhìn về phía bà cụ bị cảnh sát khống chế, sát khí đột nhiên lan ra từ đầu mày đuôi mắt: “Bắt đầu chính sự thôi.”
Trên tay bà cụ Kiều là chiếc còng, tinh thần hoảng loạn bị cảnh sát còng tay.
Kiều Sở Sở đi tới trước mặt bà ta.
Bà ta chầm chậm giương mắt nhìn, ánh mắt vốn sắc bén lập tức lộ ra ý định giết người, dồn hết sức lực nhào về phía cô: “Tao giết mày!”
Cảnh sát vươn tay đè bà ta xuống đất: “Tỉnh táo lại! Không được động đậy!”
Bà cụ Kiều liên tục chà sát cằm trên mặt đất sáng bóng, đau đến mức kêu thành tiếng hét thê thảm!
Bà ta dùng sức vùng vẫy hai lần mà không thoát được, trước mắt xuất hiện một đôi giày thể thao màu trắng.
Bà ta chịu đau, ngẩng đầu nhìn lên Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở đứng trước mặt bà ta, trên gương mặt thanh tú xinh đẹp không có bất kỳ biểu cảm gì khác, trong ánh mắt thoáng lộ vẻ trào phúng, nước mắt nhanh chóng lan ra khắp hốc mắt: “Bà nội, tại sao lại đối xử với cháu như vậy?”
Cảnh sát lấy làm lạ: “Bà nội? Bà ta là bà nội của cô?”
Kiều Sở Sở gật đầu, hai mắt đầm đìa nước mắt mơ mơ hồ hồ: “Đúng vậy, bà ấy là bà nội của tôi.”
“Tao không phải bà nội của mày!” Bà cụ Kiều tinh thần kích động: “Mày đừng có bắt quàng quan hệ với tao! Từ trước đến giờ tao chưa từng nhận mẹ mày, là mẹ mày dụ dỗ con trai của tao, khắc chết nó, bây giờ lại tới lượt mày giết chết con của tao!”
Bà ta lại quay sang cầu xin sự giúp đỡ từ cảnh sát: “Các chú mau bắt con nhỏ này đi, cô ta là hung thủ đầu sỏ giết chết con trai tôi. Gần đây tôi con trai đi chơi trên một chiếc du thuyền sang trọng, kết quả con trai tôi mất tích. Có một cô bé tên là Hạ Tuyết Thuần nói với tôi cô ấy tận mắt nhìn thấy con nhỏ này nhốt con trai tôi trong bao bố sau đó ném xuống biển!”
Bà cụ Kiều hy vọng lẫn chờ đợi nói tiếp: “Các chú phải bắt cô ta, nhất định phải khiến cô ta trả giá đắt vì đã giết chết con trai tôi!”
Cảnh sát nghi ngờ nhìn về phía Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở đang khóc, trưng bộ mặt tủi thân biện hộ và giải thích: “Bà đang nói gì vậy, bà nội. Khi đó Hạ Tuyết Thuần hoàn toàn không hề có mặt trên chiếc thuyền kia!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận