Chương 536

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 536

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Dứt Khoát
Mẹ Liễu mặt mày biến sắc, bất đắc dĩ nói: “Đó cũng là chuyện không còn cách nào khác kia mà, con gái tôi đã như vậy rồi, chẳng lẽ còn có thể kết hôn lần nữa? Vả lại, một tên đàn ông biết áy náy có lỗi là tốt nhất, chỉ cần ông ta biết áy náy với con gái tôi, ông ta sẽ đối đãi tốt với con gái tôi.”
“Nếu ông ta thật sự biết áy náy với con gái của bà thì đã không đẩy con gái bà ngã lầu rồi.”
Kiều Sở Sở âm thầm liếc nhìn bà ta rồi nói tiếp: “Huống chi thế này hoàn toàn khác với những lời bà nói lúc tới đây, ban đầu bà nói muốn ông ta phải chết, kết quả bây giờ lại cần tiền thôi? Ngay từ lúc bắt đầu bà đã lừa tôi.”
Mặt mũi mẹ Liễu biến sắc: “Tôi đâu có lừa gạt cô! Chỉ là tôi cũng có mục đích của riêng mình thôi mà, tôi không nói như vậy thì cô có dẫn tôi tới không?”
Một họng súng đột nhiên đặt lên vị trí trái tim của bà ta!
Con ngươi trong mắt mẹ Liễu co lại, hoảng sợ rũ mắt nhìn cây súng trên lồng ngực, cứng đờ nhìn cô.
Mây đen dày đặc trong đôi mắt tĩnh mịch của Kiều Sở Sở, tựa như điềm báo trước khi giông bão ập tới.
Cô dồn lực đè miệng vũ khí nhắm chuẩn vào trái tim của bà ta, giọng điệu chậm rãi bình thản: “Đôi trai gái chó má này hại chết anh tôi, tôi muốn bọn họ phải trả giá đắt, bà lừa tôi, tôi cũng có thể giả ngu xem như không thấy mà bỏ qua. Chỉ là bà nhất quyết lừa tôi thì phải lừa đến cùng, hành sự theo cái bánh to mà bà vẽ ra ban đầu, nếu không bà cứ nắm tay cùng một giuộc với hai người kia đi.”
Ánh mắt cô như lưỡi dao sắc bén nhúng độc: “Tôi không cho phép bên cạnh tôi có kẻ phản bội, làm trễ nãi từng bước đi trong kế hoạch mà tôi đã đặt ra, hiểu chưa?”
Cô sống lại chịu nhiều khổ sở như vậy, hiện tại đến lúc này, chính là muốn tiêu diệt sạch Hạ Tuyết Thuần và Long Vân Tiêu!
Làm sao có thể bị một kẻ phản bội như vậy làm vướng chân?!
Y Sắt ở bên cạnh nhìn Kiều Sở Sở một cách khâm phục.
Mặc dù vóc người của cô Kiều nhỏ bé!
Nhưng tính tình của cô không dễ chọc đâu!
Không hổ là người duy nhất mà lão lớn tín nhiệm, quả là có khí thế!
Mẹ Liễu thấy khẩu súng, bà ta bị dọa sợ đến mức nói lắp ba lắp bắp: “Được, được được được.”
Hốc mắt của bà ta đỏ lên, bị dọa đến khóc: “Lúc trước tôi nói với cô thế nào thì tôi làm như thế! Tôi bảo đảm nghe lời cô! Thật sự xin lỗi, tôi sai rồi, tôi không nên gạt cô!”
Vừa mới nói xong, Kiều Sở Sở nhìn thấy hình ảnh trước mắt cô chuyển sang màu xám, rồi dần dần tan biến gần như không còn.
Tương lai đã thay đổi.
Người hai mặt này sẽ không làm xằng nữa.
Kiều Sở Sở cất vũ khí, liếc mắt nhìn Y Sắt: “Cho bốn người nhìn kỹ bà ta, đừng để bà ta làm chậm kế hoạch của tôi.”
Cô cất bước đi về phía nhà thờ: “Những người còn lại theo tôi.”

Người trong nhà thờ không hiểu chuyện gì, từng vị khách đều bị mời rời đi.
Trong giáo đường đơn sơ nho nhỏ chỉ còn lại hai người Hạ Tuyết Thuần và Long Vân Tiêu.
Hạ Tuyết Thuần nhìn chằm chằm thập tự giá ở chính giữa, nắm lấy tay Long Vân Tiêu, mười ngón tay đan nhau: “Em còn tưởng rằng bà già kia có thể đâm chết Kiều Sở Sở chứ, mất công hy vọng.”
“Một ngày nào đó cô ta sẽ chết.” Long Vân Tiêu trấn an cô ta: “Bây giờ anh đã lên kế hoạch lập bẫy, đang tìm một tổ chức xử lý cả nhà bọn họ, em yên tâm đi.”
Hạ Tuyết Thuần nghe thế thì vui vẻ nhướng mày, cô ta tinh nghịch tựa cằm trên vai ông ta: “Có thể khiến Kiều Sở Sở bị hành hạ đến chết sao?”
Long Vân Tiêu vui vẻ: “Đương nhiên là được.”
Trong lòng Hạ Tuyết Thuần thấy ấm áp, cọ một cái vào vai ông ta, giọng ngọt ngào nói: “Chỉ cần có anh bên cạnh thì tốt rồi, Vân Tiêu, em rất ngốc, có rất nhiều chuyện không làm được, không có anh, em không là gì cả, cho nên anh phải bảo vệ em cho tốt đấy, chăm sóc em, không được bỏ em lại!”
Mặt mày Long Vân Tiêu cong cong: “Sẽ không đâu, cho dù xảy ra chuyện gì, anh cũng sẽ không bỏ em.”
Ở phía sau họ, Lâu Thính Tứ châm một điếu thuốc, nghe được lời đường mật của hai người, anh ta nheo hai mắt, như một con hồ ly đang phơi nắng thích thú: “Đúng là lời tỏ tình dễ nghe.”
Hai người nghe được tiếng Trung thì ngẩn ra, quay đầu nhìn Lâu Thính Tứ.
Lâu Thính Tứ nhếch miệng mỉa mai: “Chỉ là không biết thời điểm đối mặt với nguy hiểm thật sự thì sẽ thế nào.”
Vẻ mặt của Long Vân Tiêu thay đổi tột độ, cùng Hạ Tuyết Thuần đứng lên khỏi ghế, ngạc nhiên nhìn Lâu Thính Tứ: “Sao anh lại ở chỗ này?!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận