Chương 537

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 537

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đừng Chạm Vào Tôi
“Giống như ông thôi.” Lâu Thính Tứ nhả khói, lười biếng nắm tay khoác lên ghế dựa: “Ông vì người phụ nữ mình thích trốn đến đây, tôi vì người phụ nữ tôi thích đuổi giết đến chỗ này.”
Anh ta nghiêng đầu, cười hiền hòa với ông ta: “Ông đoán xem, người tôi đuổi giết là ai?”
Nhịp thở của Long Vân Tiêu chậm lại, kéo Hạ Tuyết Thuần chạy!
Lâu Thính Tứ linh hoạt vượt qua cái ghế đến trước mặt ông ta, đạp ông ta ngã: “Chạy đi đâu!”
Hạ Tuyết Thuần hét chói tai: “Anh Vân Tiêu!”
Tống Ngọc xuất hiện từ phía sau bắt cô ta!
Hạ Tuyết Thuần giật mình hét to: “Đừng chạm vào tôi!”
Long Vân Tiêu nhịn đau, ném từ trong túi một quả đạn khói!
Trong khoảnh khắc khói mù tràn ngập xung quanh bọn họ!
Long Vân Tiêu tranh thủ nắm lấy tay Hạ Tuyết Thuần chạy về cửa sau nhà thờ!
Cửa sau của nhà thờ thông với một hành lang dài, đi về phía trước chính là nhà ấm trồng hoa.
Một thiếu niên tóc bạch kim đang chơi điện thoại đứng ở cuối hành lang.
Trong điện thoại phát ra giọng nữ bằng tiếng Anh “Triple kill”, “Quadra kill”, “Pentakill”
Cậu dựa vào tường, cúi đầu, không để ý bọn họ.
Hạ Tuyết Thuần cảm thấy người này nhìn quen quen, nhưng không nhìn lâu, hoảng hốt lo sợ đi bên cạnh Long Vân Tiêu.
Long Vân Tiêu bình tĩnh đưa cô ta đi ngang qua thiếu niên.
Hạ Tuyết Thuần cúi đầu, lúc đi qua thiếu niên, vô tình đưa mắt nhìn cậu.
Đúng lúc bốn mắt của thiếu niên và cô ta chạm nhau.
Đôi mắt đào hoa xinh đẹp của cậu cong lên, cậu nhếch miệng, nở nụ cười hung ác với cô ta.
Con ngươi của Hạ Tuyết Thuần đột nhiên rụt lại, sợ hãi kêu: “Vi Sinh…”
Hoài Lăng dùng chân đạp cô ta vào tường!
Cô ta hét thảm thiết: “Á!”
Vẻ mặt của Long Vân Tiêu biến đổi, nhào qua tóm lấy Hạ Tuyết Thuần.
Hoài Lăng rút súng ra, ngắm thẳng cánh tay ông ta và bóp cò!
“Đoàng!”
Long Vân Tiêu rên lên rồi ngã xuống đất!
Nụ cười của Hoài Lăng càng tươi hơn, thờ ờ tựa vào trên tường tiếp tục chơi game.
Bỗng nhiên cậu nghĩ đến một chuyện, nhìn về phía trong phòng ấm.
Một quả đạn khói vứt xuống cạnh chân cậu.
Mặt cậu sa sầm, vừa định tóm lấy Long Vân Tiêu, trong tích tắc khói đã bao phủ tầm mắt của cậu!
Vi Sinh Lẫm nhét tay trong túi, ra vẻ ngư ông đắc lợi, ra lệnh đàn em đem người mang ra ngoài, phải tìm Kiều Sở Sở để tranh công.
Hoài Lăng lao ra khỏi khói mù, hung hăng nắm lấy cổ áo anh ta: “Con mồi là do em bắt được trước!”
Vi Sinh Lẫm xem thường, nhún vai nói: “Em nói do em thì là em sao?! Anh còn nói là do anh bắt được này.”
Vi Sinh Hoài Lăng căm tức: “Anh không thể cướp của em! Đây là em muốn bắt đến trước mặt chị để giành công!”
Lâu Thính Tứ gạt khói, vừa ho vừa đi ra từ khói: “Người này là tôi bắt được trước, ai ngờ được trong tay ông ta vẫn còn đạn khói chứ, đúng là vô lý.”
Vi Sinh Lẫm giễu cợt: “Mặc kệ hai người, tôi bắt được ông ta, giờ hai người nói gì cũng không có tác dụng, ông ta đang ở cạnh tôi, tôi có thể hẹn Kiều Sở Sở đi du lịch.”
Hoài Lăng sốt ruột: “Em bắt được! Người được hẹn phải là em mới đúng!”
Lâu Thính Tứ cười nhưng mắt không cười: “Tôi mới là người có hẹn, hai người đừng nằm mơ.”
Long Vân Tiêu đau đến mức mồ hôi đầm đìa, ông ta chỉ cảm thấy khó tin.
Tay của ông ta sắp bị phế rồi, mấy tên này vẫn còn đang tranh công!
Hạ Tuyết Thuần đứng ở bên cạnh, nhìn mấy người họ quyết liệt tranh giành Kiều Sở Sở, không thể tin nói: “Các người vì lấy lòng Kiều Sở Sở, nên mới đến bắt chúng tôi sao?”
Ba người cau mày nhìn cô ta, không hề che giấu vẻ mặt chán ghét.
Cô ta ấm ức rơi lệ: “Các người lại vì Kiều Sở Sở mà tranh giành ghen tuông? Cô ta có chỗ nào đáng giá? Cô ta không có tay sao? Tự cô ta không đến bắt tôi được à?! Cô ta chính là một kẻ ăn hại!!!”
Vi Sinh Hoài Lăng đưa tay đẩy cô ta!
Cô ta va mạnh vào tường!
Vi Sinh Hoài Lăng cầm di động lên gõ chữ, phát giọng nói bằng máy: “Chuyện tình thú giữa tôi với chị tôi, liên quan cái rắm gì đến cô?!”
Hạ Tuyết Thuần: “?”
Vi Sinh Lẫm trào phúng: “Chỉ là con mồi, cô xứng lên tiếng sao? Bọn tôi lấy cô để tranh công thì thế nào, các người tính là thứ gì chứ?”
Lâu Thính Tứ cười hừ một tiếng: “Tống Ngọc, ra tay.”
Tống Ngọc đi đến trước mặt Hạ Tuyết Thuần, tàn nhẫn tát cô ta một cái: “Còn dám nói cô Kiều, tôi sẽ thẳng tay cắt lưỡi cô!”
Long Vân Tiêu đau lòng: “Không được đánh cô ấy!”
Lâu Thính Tứ thuận tay đấm ông ta một cái!
Ông ta đau đến rụt người, Vi Sinh Lẫm thấy thế cũng giơ chân đá, khinh miệt nói: “Dù sao ông cũng đẩy vợ xuống tầng, bọn tôi tay đấm chân đá với ông, chắc chắn ông sẽ không quan tâm đâu.”
Mặt của Long Vân Tiêu đỏ lên như gan heo: “Sao có thể không quan tâm?! Người bị đau cũng không phải là anh!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận