Chương 54

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 54

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng điều đầu tiên anh quan tâm là Kiều Đình.
“Em có bị thương không… Ui!”
Bá Vân nhớ tới tai nạn lúc nãy nên muốn kiểm tra thân thể Kiều Đình có bị xe máy đâm trúng hay không, nhưng anh vừa cử động, cơn đau từ bốn phương tám hướng tấn công anh, làm anh đau quá phải nằm lại.
“Bá Vân, anh đừng cử động!” Kiều Đình nhanh chóng ấn vai anh xuống, ngăn anh lại. “Anh bị ô tô đυ.ng vào, hôn mê bất tỉnh…” Kiều Đình vừa nói vừa khóc: “Bác sĩ nói anh phải nằm viện để quan sát, sợ não bị chấn động…”
“Còn em thì sao? Có bị gì không?”
Kiều Đình lắc đầu: “Em không sao.”
“Vậy là tốt rồi.”
Bá Vân thở phào nhẹ nhõm, nhìn về phía ba mẹ.
“Ba, mẹ, con không sao đâu.”
“Con đâu có sao, con bị gãy chân đó!” Mẹ Ngụy vừa tức giận vừa lo lắng: “Hai đứa các con rốt cuộc làm cái gì vậy hả? Vì sao vượt đèn đỏ?”
Ba mẹ Ngụy vừa đến bệnh viện, đúng lúc Bá Vân vừa tỉnh dậy, chưa kịp hỏi nguyên nhân, chỉ biết từ người lái xe máy là do bọn họ vượt đèn đỏ nên mới bị đυ.ng phải, cho nên mẹ Nguỵ mới tức giận như vậy.
“Bác gái, không phải là lỗi của Bá Vân, là lỗi của con.” Kiều Đình vội nói: “Bởi vì con chó của bạn con chạy ra giữa đường cái, con muốn bắt nó về, không nghĩ lại hại Bá Vân bị tông phải.”
“May mắn thay người bị đυ.ng là anh.” Bá Vân mỉm cười: “Nếu chân Kiều Đình bị gãy, làm sao có thể chạy bộ được?”
Bá Vân nghe thấy một chân mình bị gãy cũng không buồn bã, còn cảm thấy may mắn, lúc nào anh cũng đặt cô lên trên hết, Kiều Đình cảm động, nhưng cũng rất áy náy, cô càng khóc to hơn nữa.
“Bá Vân…” Kiều Đình nắm lấy cánh tay không bị thương của anh, trán áp lên mu bàn tay anh: “Em xin lỗi.”
“Đồ ngốc, có gì mà xin lỗi.” Bá Vân lau nước mắt trên má Kiều Đình: “Em không sai, không cần xin lỗi.”
Ba mẹ Ngụy nhìn nhau.
Vì sao phòng bệnh này giống như đang phát ra một đống bong bóng hường phấn, làm hai ông bà già này có cảm giác như đang làm bóng đèn vậy?
Hai trẻ này vốn rất thân thiết, nhưng bây giờ bầu không khí lại khác với trước kia.
Chẳng lẽ hai đứa này đang hẹn hò sau lưng ba mẹ?
“Bác trai, bác gái!” Đột nhiên Kiều Đình quay sang nói với ba mẹ Nguỵ: “Đêm nay cháu sẽ ở lại đây chăm sóc cho Bá Vân, hai bác không cần lo.”
“Kiều Đình, ngày mai cháu còn đi học, để bác chăm sóc cho Bá Vân.” Mẹ Nguỵ nói.
“Không sao, cháu có thể xin nghỉ.” Kiều Đình kiên định nói.
“Chà việc này…” Hai người già nhìn nhau: “Cháu hỏi mẹ cháu xem, nếu bà ấy đồng ý, hai bác sẽ không ý kiến.”
Dù sao cũng là vị thành niên con gái nhà bên cạnh, nếu để con bé ở bệnh viện một mình chăm sóc con mình, thì nên hỏi ý kiến mẹ con bé mới phải.
“Dạ, cháu sẽ gọi hỏi ngay bây giờ.”
Kiều Đình cúi đầu tìm di động trong túi.
“Đúng rồi,” Ba Ngụy chỉ vào bên ngoài nói, “Bên ngoài hình như có cậu bé nào đang chờ cháu ấy, cậu nhóc đó là ai vậy?”
“À, chắc đó là thằng ngốc…” Bỗng nhiên Kiều Đình nhớ tới mệnh lệnh của Bá Vân, hơn nữa cô cũng thấy Bá Vân thay đổi sắc mặt, vội vàng nói lại: “Đó là bạn cùng lớp với cháu, chắc bạn ấy lo cho Bá Vân, dù sao lúc nãy cũng là vì cháu cứu chó bạn ấy nên mới chạy ra đường.”
Tên nhóc đó sao có thể lo cho anh chứ!
Bá Vân nghĩ đến là muốn trợn trừng mắt.
Kiều Đình quá đơn thuần, vậy mà không phát hiện Từ Sâm Gia kia có “ý đồ khác” với cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận