Chương 54

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 54

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tôi quay sang nhìn cô ấy. An vẫn giữ vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc, mắt dán vào bài giảng, tay còn lại vẫn ngoan ngoãn ghi chép. Trông cô ấy chẳng khác gì một sinh viên gương mẫu. Nhưng bàn tay hư hỏng dưới gầm bàn lại đang từ từ xoa nhẹ đùi tôi, những ngón tay thon dài của cô ấy lướt qua lớp vải jean, tạo ra một cảm giác tê dại lan tỏa.

Mẹ kiếp! Con yêu nữ này lại bắt đầu giở trò rồi.

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng phớt lờ hành động của cô ấy và tập trung vào bài giảng. Nhưng cô ấy dường như không có ý định dừng lại. Những ngón tay cô ấy ngày càng táo bạo hơn, di chuyển lên phía trên, gần hơn với vùng nhạy cảm của tôi.

Cơ thể tôi bắt đầu phản ứng. Hơi thở trở nên nặng nề hơn, và thằng em trong quần bắt đầu có dấu hiệu cựa quậy. Tôi liếc nhìn xung quanh, may mắn là không ai để ý đến chúng tôi. Mọi người đều đang chăm chú nghe giảng.

“Em… đừng quậy nữa,” tôi ghé sát vào tai cô ấy, thì thầm. “Đang trong lớp học đấy.”

“Em có làm gì đâu,” cô ấy đáp lại, giọng tỉnh bơ, mắt vẫn không rời khỏi bảng. “Tay em mỏi quá, để nhờ lên đùi bạn trai một chút thôi mà.”

Cái lý do chết tiệt này! Tôi nghiến răng, cố gắng kìm nén. Nhưng bàn tay cô ấy đã trượt đến sát háng tôi. Cô ấy không chạm trực tiếp vào thằng em tôi, mà chỉ lướt nhẹ qua, nhưng từng cái lướt qua đó cũng đủ khiến nó căng cứng lên, đập thình thịch vào lớp quần lót.

“Ư…” tôi vô thức phát ra một tiếng rên khẽ, vội vàng lấy tay che miệng lại.

An quay sang, nhếch mép cười một cách đắc thắng. Ánh mắt cô ấy như đang nói: “Thấy chưa, anh lại không kìm được rồi.”

Tôi trừng mắt nhìn cô ấy, nhưng cái nhìn của tôi chẳng có chút uy hiếp nào, ngược lại còn trông như đang cầu xin. Trò chơi này thật sự quá kích thích. Cảm giác lén lút làm chuyện xấu ngay giữa một nơi đông người, dưới mũi của giảng viên, khiến cho sự hưng phấn tăng lên gấp bội.

An thấy vẻ mặt của tôi thì càng được đà lấn tới. Lần này, cô ấy không còn lướt nhẹ nữa, mà dùng cả lòng bàn tay áp vào chỗ đang phồng lên trong quần tôi, xoa nắn một cách chậm rãi.

“Ngoan nào,” cô ấy thì thầm, giọng ma mị. “Nó lại muốn chào hỏi rồi kìa.”

Toàn thân tôi cứng đờ. Tôi có thể cảm nhận rõ ràng độ nóng và sự cương cứng của con cặc mình qua bàn tay cô ấy. Tôi cắn chặt môi, mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán. Tôi phải làm gì bây giờ? Gạt tay cô ấy ra ư? Tôi không nỡ. Nhưng cứ để thế này, tôi sợ mình sẽ không chịu nổi mà làm ra hành động đáng xấu hổ nào đó mất.

Đúng lúc tôi đang ở trên bờ vực của sự bùng nổ, thì tiếng chuông báo hết giờ đột ngột vang lên. Cứu tinh!

An cũng có vẻ hơi giật mình, cô ấy rụt tay lại ngay lập tức. Giảng viên nói vài câu tổng kết rồi rời đi. Cả lớp bắt đầu ồn ào trở lại, mọi người thu dọn đồ đạc chuẩn bị cho tiết tiếp theo hoặc ra ngoài.

Tôi thở phào một hơi, cả người mềm nhũn ra, tựa lưng vào ghế. Tim tôi vẫn còn đập thình thịch.

“Sợ đến thế cơ à?” An quay sang, khúc khích cười.

“Em còn nói nữa?” tôi lườm cô ấy. “Suýt nữa thì anh…”

“Thì anh sao?” cô ấy nhướn mày, tỏ vẻ ngây thơ.

Tôi không thèm tranh cãi với cô ấy nữa. Tôi đứng dậy, kéo tay cô ấy.

“Đi thôi. Xuống canteen ăn trưa. Anh đói rồi.”

“Đói bụng hay là đói… cái khác?” cô ấy liếc xuống quần tôi, nơi vẫn còn hơi phồng lên một chút.

Mặt tôi đỏ bừng. “Em im đi!”

Tôi gần như là kéo lê cô ấy ra khỏi lớp học. An cứ cười khúc khích suốt quãng đường đi, vẻ mặt vô cùng đắc ý. Dù có chút bực bội, nhưng trong lòng tôi lại ngập tràn sự ngọt ngào. Bị cô ấy trêu chọc như thế này, tôi lại thấy rất vui.

Canteen của trường đại học vào giờ ăn trưa lúc nào cũng đông như một cái chợ vỡ. Tiếng nói cười, tiếng va chạm của khay đĩa, mùi thức ăn hòa quyện vào nhau tạo thành một không khí vô cùng náo nhiệt. Chúng tôi phải chen chúc một lúc mới lấy được đồ ăn. Tôi lấy một phần cơm sườn, còn An thì chọn một đĩa mì Ý sốt bò bằm.

“Kiếm chỗ ngồi đi,” tôi nói, tay bê hai khay cơm.

Chúng tôi đi một vòng và may mắn tìm được một chiếc bàn trống ở trong góc, gần cửa sổ. Vừa đặt khay cơm xuống, tôi đã cảm thấy có một ánh mắt sắc lạnh đang chiếu thẳng vào mình. Tôi ngẩng đầu lên theo phản xạ.

Cách đó vài bàn, Hoàng Bách đang ngồi cùng với một đám bạn. Hắn cũng vừa nhìn thấy chúng tôi. Nụ cười trên mặt hắn tắt ngấm, thay vào đó là một vẻ mặt u ám, khó chịu. Ánh mắt hắn lướt qua tôi, rồi dừng lại trên người An, mang theo một sự hằn học không hề che giấu.

Tôi cảm nhận được bàn tay An đang nắm lấy tay tôi dưới gầm bàn khẽ siết lại. Tôi nhìn sang cô ấy. Sắc mặt An hơi tái đi, nụ cười cũng đã biến mất. Cô ấy cúi đầu xuống, cố gắng tránh ánh mắt của hắn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận