Chương 54

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 54

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Tấm Gương Phản Chiếu Và Sự Chiếm Hữu
“Xoẹt…”
Tiếng dây kéo quần vang lên chói tai trong không gian chật hẹp. Hứa Huân không chờ đợi thêm được nữa, hắn giải phóng “con quái vật” đang sưng tấy, gân guốc của mình ra ngoài. Nó bật ra, ngạo nghễ và hung hãn, rỉ ra những giọt dịch trong suốt ở đầu khấc vì quá hưng phấn.
Hắn xoay người Lâm Tuyết lại, ép cô chống hai tay lên vách tường kính, để mông cô cong lên, hướng về phía hắn. Trong tấm gương đối diện, Lâm Tuyết có thể nhìn thấy rõ ràng hình ảnh đầy nhục dục của chính mình: mái tóc rối bời, khuôn mặt đỏ bừng vì tình, đôi mắt mơ màng sương khói, và phía sau là người đàn ông đang dùng ánh mắt rực lửa như muốn nuốt chửng cô.
Hứa Huân cúi xuống, hôn lên tấm lưng trần mượt mà của cô, rồi trượt dần xuống hõm eo, bàn tay to lớn tách hai cánh mông trắng nõn sang hai bên, để lộ ra tiểu huyệt hồng hào đang ướt đẫm dâm dịch, co rút liên hồi chờ đợi được lấp đầy.
“Nhìn vào gương đi, xem cháu dâm đãng thế nào…” Hứa Huân gầm gừ bên tai cô, đồng thời cầm lấy cự vật của mình, cọ xát vào khe thịt ướt át.
“A… thúc thúc… vào đi… cháu muốn…” Lâm Tuyết nức nở, cảm giác trống rỗng bên trong khiến cô phát điên. Cô lắc mông, chủ động cọ xát vào đầu nấm của hắn, cầu xin sự xâm nhập.
Không để cô chờ lâu, Hứa Huân ưỡn hông, một cú thúc mạnh mẽ, lụt cán.
“Phập!”
“Áaaaa…” Lâm Tuyết hét lên sung sướng, cả người run rẩy. Cảm giác được lấp đầy, được kéo căng đến cực hạn khiến cô tê dại cả da đầu. Côn thịt to lớn, nóng hổi lấp đầy mọi ngóc ngách trong cơ thể cô, ma sát vào từng nếp gấp nhạy cảm nhất.
Hứa Huân bắt đầu di chuyển. Ban đầu còn chậm rãi, thăm dò, nhưng khi cảm nhận được sự co bóp chặt chẽ, ấm áp của vách thịt bao quanh, hắn bắt đầu mất kiểm soát. Hắn nắm chặt eo Lâm Tuyết, dập liên hồi, mỗi cú thúc đều mạnh mẽ, sâu lút cán, va chạm vào tận tử cung cô.
“Bạch… bạch… bạch…”
Tiếng da thịt va chạm vang lên giòn giã, hoà cùng tiếng nước lép nhép dâm mĩ. Trong gương, hình ảnh hai cơ thể quấn lấy nhau, chuyển động nhịp nhàng lên xuống đầy hoang dại khiến Lâm Tuyết càng thêm kích thích. Cô nhìn thấy ngực mình rung lắc dữ dội theo từng cú thúc của hắn, nhìn thấy khuôn mặt say mê của hắn khi chiếm đoạt cô.
“Sướng không? Hửm? Thúc thúc làm cháu có sướng không?” Hứa Huân vừa thở dốc vừa hỏi, tay hắn luồn ra phía trước, bóp mạnh lấy hai bầu ngực cô, ngón tay cấu véo đầu nhũ hoa không thương tiếc.
“Sướng… a… sướng chết mất… thúc thúc… mạnh nữa đi… ôi…” Lâm Tuyết rên rỉ không thành tiếng, đầu óc quay cuồng trong khoái cảm.
Hai người làm tình điên cuồng, quên cả thời gian, quên cả không gian, chỉ biết đến sự tồn tại của đối phương và khoái cảm xác thịt đang bùng nổ. Đến khi cả hai cùng đạt cực khoái, Lâm Tuyết xụi lơ trong vòng tay Hứa Huân, cả người ướt đẫm mồ hôi và dịch thể.
Sáng hôm sau, khi ánh nắng ban mai vừa le lói chiếu vào phòng, Lâm Tuyết lờ mờ tỉnh dậy bởi cảm giác có vật gì đó đang xâm nhập vào bên trong mình. Cô mở mắt, thấy Hứa Huân đang nằm bên cạnh, một tay ôm eo cô, tay kia vuốt ve ngực cô, và bên dưới… hắn đang từ từ đẩy côn thịt cương cứng vào trong tiểu huyệt của cô từ phía sau.
“Thúc… thúc…” Cô ngái ngủ gọi.
“Suỵt… ngủ tiếp đi bảo bối, để thúc ‘đánh thức’ cháu…” Hứa Huân thì thầm, hôn lên gáy cô, bắt đầu một ngày mới bằng một trận mây mưa nồng nhiệt ngay trên giường.

Bình luận (0)

Để lại bình luận