Chương 54

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 54

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cách lúc tốt nghiệp chỉ còn một năm, Hạnh Mính nghĩ đến cảnh phải xa bạn xa bè, đường ai nấy đi, trong lòng liền thấy chua xót. Bạn tốt cấp ba của cô cũng không nhiều, Lộ Điệp là bạn thân nhất của cô, là đồng bọn quen biết từ cấp hai, tình hữu nghị của hai người cũng đã được 5 năm.

Sáng sớm thứ hai, Hạnh Mính vừa bước chân vào trường học, đã bị một người lao tới, nhào vào trong lòng. Lộ Điệp giống như con bạch tuộc, hai tay hai chân dán chặt lên người cô, kéo Hạnh Mính khom lưng xuống, vươn tay ra sau, dùng sức nâng mông cô ấy, bế lên.

“Cậu nặng đến mức nào bản thân không biết sao mà còn nhảy lên người tớ?”

Lộ Điệp hiếm khi không phản bác cũng không nói lời nào, chỉ cọ mặt lên cổ cô, hô hấp rầu rĩ, hừ hừ hai tiếng.

Hạnh Mính cúi đầu nhìn cô ấy: “Cậu khóc sao?”

“Mới… mới không khóc! Sao mình phải khóc cơ chứ! Mình chỉ là muốn ôm cậu một lúc thôi, ôm trong chốc lát là được rồi!”

Thấy đám Ủy viên sao đó kiểm tra kỉ luật đang nhìn chằm chằm hai người, Hạnh Mính dành coi mình như con chuột túi, gian nan nện bước, đi phía trước: “Cực kì mất mặt đấy biết không hả Lộ Điệp? Cậu mau chóng nhảy xuống cho mình, bọn họ đều đang nhìn chúng ta đấy.”

“Ai thèm để ý đến bọn họ! Mặc kệ, mặc kệ, cậu đột nhiên mất tích khiến mình lo lắng gần chết, có biết bây giờ mình đang tức giận đến mức nào không!”

“Xin lỗi mà.”

“Cậu đã đi đâu? Chẳng lẽ cậu còn người bạn nào khác mà không cho mình biết sao?”

Hạnh Mính đang nghĩ xem nên giải thích chuyện này thế nào, thì sau lưng đột nhiên truyền đến một giọng nói khiến cô như rơi vào hầm băng.

“Bạn học Hạnh.”

Da đầu Hạnh Mính tê dại, vừa định quay đầu, anh đã đi tới phía sau cô, đôi đen nhánh như mực, ánh mắt lạnh băng nhìn chằm chằm người đang đu trên người cô.

“Không được phép ôm bạn học Lộ.”

“Liên quan con mẹ gì đến cậu ——” Lộ Điệp bị thả mạnh xuống dưới, vẻ mặt không thể tin nổi nhìn cô

“Chào buổi sáng, bạn học Nguyên, ha ha.” Hạnh Mính không biết nên dùng vẻ mặt gì để đối diện với anh, con yêu quái đã nhìn hết toàn bộ thân thể cô.

Người con trai cao lớn trước mặt, đột nhiên cúi người che đậy hết ánh sáng, cả người cô bị bao phủ trong bóng tối, bả vai cảm nhận được một cỗ áp lực, nặng đến mức khiến cô ngừng hô hấp, chân mềm nhũn, thiếu chút nữa đã quỳ xuống, Hạnh Mính không tự chủ được mà trừng to mắt.

Những người cũng cảm thấy ngạc nhiên còn có đám học sinh qua đường. Không ngờ trong trường học lại nhìn thấy một đôi quang minh chính đại ôm nhau ngay trước cổng trường.

“Chỉ có thể ôm tôi thôi, bạn học Hạnh.” Nguyên Tuấn Sách dán sát cô bên tai, tiếng hít thở lệnh khiến vành tai mỏng manh của cô càng thấy ngứa ngáy. Giọng nói này quá phạm quy rồi, sao có thể trầm thấp từ tính đến như thế, khiến hai chân cô càng mềm nhũn.

“Không được ôm người khác, đồng ý với tôi nhé, bạn học Hạnh.”

“Được… được.” Yết hầu Hạnh Mính như bị nghẹn, lắp bắp trả lời.

Lộ Điệp giơ tay lên kêu: “Thầy ơi! Nơi này có một tên lưu manh cưỡng ép ôm Hạnh Mính, thầy mau tới đây quản lý cậu ta!”

“Vv!” Hạnh Mính duỗi tay ngăn cản, Nguyên Tuấn Sách cũng buông tay, đứng thẳng người lại, gương mặt gợi đòn trưng ra nụ cười mỹ mãn. Nguyên Tuấn Sách đứng dưới ánh nắng tươi sáng, gương mặt quyến rũ được đấng tạo hóa ưu ái, cho dù anh có là nữ sinh cũng có thể quyến rũ hết đám người trên Trái Đất này.

“Nếu đã đồng ý với tôi mà còn dám đổi ý, thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng đấy.”

Con yêu quái dính người chết tiệt, sao có thể cười đến vui vẻ lại tàn nhẫn như thế?!

————

Ngoại trừ thời gian lúc ở nhà, không lúc nào Nguyên Tuấn Sách không dán cùng một chỗ với Hạnh Mính, bất kể đi ăn cơm, hay đi WC, ngay cả lúc tan học về nhà, cũng phải ngồi xe của anh, anh phải đưa cô về đến tận nhà mới bằng lòng bỏ qua.

Anh mặc kệ bản thân chìm trong thứ cảm xúc gọi là “Thích” này, càng ngày càng càn rỡ, hoàn toàn làm ngược lại với giao kèo trước kia của hai người, thái độ quay ngược 180° với lúc nói cô giúp anh thoát khỏi loại cảm xúc kì lạ này.

Hiện tại, với anh thoát khỏi “thích”, mới khiến cảm xúc trở nên kỳ quái. Nếu không ở bên cạnh cô, Hạnh Mính luôn có thể nhìn ra dấu hiệu tức giận trên gương mặt luôn tươi cười kia.

Thành ra việc vẽ bùa, Hạnh Mính cũng chỉ có thể tranh thủ buổi tối lúc về nhà để làm. Cô thức cả một đêm mới vẽ được hai mươi tấm, cất vào cặp sách để chuẩn bị cho bất cứ tình huống nào, ngay ngày hôm sau đã bị Nguyên Tuấn Sách rút ra, dùng lửa đốt sạch không còn một mảnh, một ít vụn giấy cũng không lưu lại.

Hạnh Mính dại ra nhìn những lá phù mình vất vả vẽ ra trong chốc lát hóa thành tro tàn, rơi xuống đất rồi biến mất, dưới mắt cô vẫn quầng thâm mắt chưa tan và cảm xúc mỏi mệt trong ánh mắt.

“Vì sao?”

“Câu này hẳn là nên để tôi hỏi bạn học Hạnh mới đúng chứ. Vì sao, muốn đối phó tôi sao?”

“Mình không có! Mình chỉ là, chỉ là muốn dùng chúng để bắt hồn phách!” Trong lòng đúng là có hơi chột dạ.

Hàng lông mi vừa dày vừa dài của Nguyên Tuấn Sách rủ xuống, đôi mắt nửa mở nửa khép, đặc biệt là một nửa ánh mắt chìm trong bóng tối, hắc ám tối tăm trong đó khiến người nhìn sợ hãi.

Thậm chí Hạnh Mính có thể nghe thấy tiếng trái tim mình đang đập cực kỳ nhanh, tiếng “Bang bang bang” vang lên không ngớt, càng lúc càng nhanh, cô thậm chí còn cảm thấy những tấm phù mà mình thức đêm vẽ ra cũng không quan trọng như vậy, chỉ cần anh đừng nóng giận là được!

“Bạn học Hạnh không cần bắt phách cho tôi nữa cũng được. Bạn học Hạnh cứ luôn chạy nhảy lung tung, sẽ bị thương.”

Lần này đến phiên Hạnh Mính sửng sốt.

“Vừa rồi, cậu chỉ đang suy xét vấn đề này sao?”

Anh nâng mí mắt, mỉm cười thong dong, bàn tay to dừng trên đầu Hạnh Mính, dọc theo sợi tóc khẽ vuốt xuống bên trái, một đường sờ đến cổ, ngón tay lạnh lẽo, khớp xương thon dài, động tác ôn nhu.

“Tôi không hy vọng bạn học Hạnh bị thương, có vấn đề gì sao?”

Có vấn đề lớn ấy chứ! Chuyện này có phải đã chứng minh, tính mạng của cô sẽ không bao giờ bị đe dọa nữa không!

“Có phải cậu đã không muốn giết mình nữa phải không, Nguyên Tuấn Sách? Mình không cần chết nữa, đúng không? Đối với cậu, mình rất có giá trị.”

Anh nở nụ cười, lúm đồng tiền như hoa, đôi mắt bởi vì thích mà tràn ngập tình cảm như nhân loại bình thường, không còn nụ cười mỉm tiêu chuẩn kia nữa: “Đúng vậy, giá trị của bạn học Hạnh là khiến tôi cảm thấy rất vui vẻ. Loại cảm giác vui vẻ, tôi muốn duy trì mãi mãi.”

Hạnh Mính vui đến mức chỉ kém nhảy dựng lên, phóng pháo hoa chúc mừng. Cô không cần nơm nớp lo sợ lúc nào Nguyên Tuấn Sách tức lên sẽ giết chết mình nữa, không cần lo lắng cho mạng nhỏ của bản thân nữa rồi!

Không ngờ con yêu quái này thật sự có thể sinh ra tình cảm!

Chuyện Hạnh Mính bị Nguyên Tuấn Sách ôm trước cổng trường đã lan truyền khắp nơi, gây ra ồn ào khắp toàn trường. Có người nói bọn họ là người yêu, còn có người nói bọn họ đứng trước cổng trường, quang minh chính đại hôn môi, các thầy cô giáo trong trường cũng không quản nổi nữa rồi.

Không biết là tên nào miệng rộng, đến tiết thứ hai, Hạnh Mính bị thầy Diêm gọi lênvăn phòng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận