Chương 54

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 54

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tề Mậu nắm tay Diệp Tiểu Tiểu cẩn thận chơi đùa, anh liếc nhìn cô một cái “Bây giờ em biết sợ rồi à? Anh nhập viện, em không đến gặp anh sớm hơn, cũng không có mang đồ ăn cho anh, em thật vô tâm.”

Mùi thơ๓ thanh ngọt trên cơ thể thiếu nữ khiến tâm trạng buồn bực mấy ngày qua của Tề Mậu lập tức biến mất không dấu vết, vật không có tiền đồ dưới háng lại đứng thẳng kêu gào muốn ăn thịt, anh ôm cô chặt hơn, vỗ nhẹ vào cái mông tròn trịa của cô thì thầm

“Trời có chút nóng, đi lấy chậu nước rửa cho anh.

Diệp Tiểu Tiểu vặn chiếc khăn, nắm lấy tay người đàn ông cẩn thận thổi vào chỗ kim tiêm, sau đó cười ngọt ngào hỏi “Còn đau không?

Trong lòng Tề Mậu đột nhiên nổi một loại cảm giác vô cùng kỳ lạ, tựa như vừa có một tia nắng chợt chiếu vào căn phòng tối tăm u ám, mang đến bầu không khí ấm áp lại có chút ngọt ngào.

Thiếu nữ xinh đẹp chỉ vào chỗ bị bầm tím rồi tiếp tục dặn dò

“Sau khi rút kim ra thì không được chạm vào, phải dùng tăm bông ấn một lúc, ngày mai em sẽ mang khoai tây đến, lát khoai tây sẽ giúp vết thươռg lành lại nhanh chóng.”

Trước kia, thời điểm tiêm thuốc cho anh người hộ sĩ cũng đã nói như vậy.

Nam nhân mỉm cười, không nói gì, nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài của cô.

Sau khi lau sach hai tay cho anh, Diệp Tiểu Tiểu thở phào nhẹ nhõm, Tề Mậu bây giờ hẳn là ổn rồi phải không? Buổi chiều từ Tấn huyện về Vân Khê trấn chỉ có hai chuyến xe buýt, ngày mai cô còn phải vội ra bến xe sớm để tới thăm anh.

Thực ra Tề Mậu cũng khá tốt bụng, nghĩ đến giấy thông báo nhập học, trái tim cô đột nhiên nhảy lên mấy lần.

“Để em đi lấy nước. Anh có muốn ăn gì không? Em mua cho anh.”

Tề Mậu giữ chặt tay cô, khóe môi hơi cong nhẹ, anh chỉ muốn ăn thịt cừu non trước mặt, nhưng vẫn giữ bình tĩnh nói

“Quần áo của anh vừa rồi bị dơ rồi, em cởi ra giặt giúp anh.”

Những ngón tay mảnh khảnh của Tề Mậu gái lần lượt cởi từng cúc áo, phần thân trên trần trụi của anh nhanh chóng lộ ra, anh đặt bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của cô lên thắt lưng, nhìn vào mắt cô rồi nhẹ nhàng nói “Quần cũng bẩn rồi, giúp anh cởi ra đi.”

“Anh tự cởi đi.” Diệp Tiểu Tiểu vội vàng rút tay lại, cắn môi quay mặt sang một bên.

“Tay anh đau quá, em cũng thấy rồi. Vết bầm lớn như vậy, em giúp anh được không?” Người đàn ông ôm cô, trầm giọng dỗ dành.

“Không được, anh tự cởi đi, nếu không em sẽ không giặt cho anh đâụ”

“Được rồi, vậy em nhắm mắt lại đi, đừng nhìn trộm.” Người đàn ông trêu chọc nhìn cô.

Diệp Tiểu Tiểu tức giận hai tay che chặt hai mắt, làm sao cô có thể lén nhìn người khác đang thay quần áo cơ chứ?

Bình luận (0)

Để lại bình luận