Chương 54

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 54

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tần Tử Mạt cười lớn, chen vào trong ngực Tô Du, nhanh nhẹn nói đùa: “Em cảm thấy cảnh tượng này rất vi diệu.”

“Em giống như một mẹ kế nhỏ độc ác lấy một ông lão 70 tuổi vì tiền, còn dì là một ông lão 70 tuổi bị một con quỷ cái mê hoặc, ngoan cố không nghe lời khuyên của con trai…”

Tô Du cũng cười, giọng mũi có chút nặng: “Hưm?

Trong mắt em tôi giống 70 tuổi?” Tần Tử Mạt lập tức cảm thấy áy náy, khát vọng sống sót khiến cô nhanh chóng ngồi dậy, vung tay điên cuồng:

“Chỉ là ẩn dụ thôi, ẩn dụ thôi, em không có ý đó.”

“Thật sao?” Tô Du ôm Tần Tử Mạt, để cô ngồi lên đùi, cô nhìn dưới ánh trăng bộ dạng vừa đáng yêu vừa áy náy của Tần Tử Mạt, cố ý hỏi.

Nhưng Tần Tử Mạt chưa kịp trả lời, Tô Du đã cắn nhẹ dái tai Tần Tử Mạt.

“Ư… ư!”

Vùng nhạy cảm của Tần Tử Mạt bị bắt giữ, cô vô thức muốn quay đầu lại, nhưng dái tai tê dại tan chảy, khiến cô run lên vì dục vọng.

Tô Du buông răng ra, dùng lưỡi quấn quanh dái tai nhỏ đầy thịt, đầu lưỡi nhanh chóng đánh vào dái tai mềm mại, phát ra âm thanh “cạch cạch” đầy mê hoặc. “A…” thân thể Tần Tử Mạt run lên, ngã vào trong ngực Tô Du, rên rỉ như thú nhỏ còn đang bú sữa.

“Không thể phủ nhận, tôi quả thực là trâu già gặm cỏ non.”

Tô Du cắn một cái cuối cùng vào dái tai Tần Tử Mạt, thấp giọng nói.

Trước khi Tần Tử Mạt kịp đỏ mặt, Tô Du lại đẩy, hai con thỏ lớn của Tần Tử Mạt nhảy ra khỏi áo lót.

Cô cúi đầu ăn, thở dài: “Cỏ non mềm mại, thơm tho, ngọt nước.”

Miêu tả như vậy khiến người ta đỏ mặt, thót tim.

Trái tim nhỏ bé của Tần Tử Mạt run lên, trên mặt đột nhiên hiện lên một tia xấu hổ. “Lưu manh!” “Ừ, một tên lưu manh đang ăn cỏ non.”

Tô Du gật đầu nhận lấy danh hiệu, sau đó ôm bầu vú tròn trịa đút vào trong miệng.

Tô Du liếm, mút, hôn, gặm, xoa liên tục… cho đến khi cặp thỏ lớn bị ăn đến đỏ bừng, bóng loáng. “Dì đúng là một tên lưu manh!

A~~” Tần Tử Mạt lạc giọng buộc tội, làm sao còn quan tâm cỏ non hay không?

Cô chỉ biết mình đã mềm thành một vũng nước suối, tan chảy trên đầu lưỡi Tô Du, kêu rên như thú nhỏ: “A…”

“Thật sao?”

Lúc này Tô Du đi vào trong cô thật sâu.

“A Tô Du…”

Tần Tử Mạt không có chỗ nào trốn thoát, cô chỉ có thể bắn ra những tia nước lớn lên đầu ngón tay của Tô Du, làm ướt đẫm hai chân Tô Du, nước dâm chảy xuống bờ sông nơi bọn họ đang ngồi.

Dòng nước dâm đãng của cô xuôi theo bờ sông hòa vào mặt sông rộng lấp lánh.

Cảnh tượng như vậy khiến Tần Tử Mạt cảm thấy xấu hổ không thôi, nhưng cơ thể cô lại càng trở nên nhạy cảm hơn.

“Hử, sao em không gọi tôi là dì?

Không biết lớn nhỏ.” Tô Du dùng tay trái vỗ vào mông Tần Tử Mạt, không khỏi nhéo nhéo mấy cái lên thịt mềm mại.

Tay phải của cô tăng tốc, dùng tốc độ cực nhanh lao qua hành lang trơn trượt. “A a a a…dì!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận